Phân Ưu: Cựu Giáo Sư PCT-ĐN Nguyễn Tòng

Chúng tôi bbt motthoi6673pctdn nhận tin trễ:

Cựu Giáo Sư PCT-ĐN Nguyễn Tòng

vừa từ trần ngày 11 tháng 11 năm 2022 tại Gò Vấp, Việt Nam. Hưởng thọ 85 tuổi.

Thầy Nguyễn Tòng cũng là chú ruột của cựu học sinh nk 66-73 Nguyễn Công Dược (Bắc Cali, Hoa Kỳ)

Chúng tôi một số cựu học sinh trường Phổ Thông Trung Học PCT-ĐN niên khóa 1966-1973, xin thành thật chia buồn cùng tang quyến, và người bạn cùng niên khóa Nguyễn Công Dược, đồng nguyện cầu hương linh Thầy Nguyễn Tòng sớm tiêu diêu miền tiên cảnh.

Tiếp tục đọc
Advertisement
Đăng tải tại Phân Ưu, Chúc Mừng, Thầy Cô | Bình luận về bài viết này

“Hành khúc sinh viên ĐẠI HỌC QUẢNG ĐÀ” (Phạm Hồng Thắng, csv khoa Anh văn căn bản)

Sau biến cố lịch sử 30/4/1975, một trong bảy viện đại học công lập ở Miền Nam đã bị xóa sổ, không còn để lại dấu vết gì dưới nền giáo dục theo mô hình xhcn, trong khi năm viện đại học công lập khác là VĐH Sài Gòn, Huế, Đà Lạt, Cần Thơ, Viện ĐH Cộng Đồng Tiền Giang và Viện ĐH Cộng Đồng Duyên Hải vẫn còn tiếp tục tồn tại sau tháng 4/1975, đó là Viện Đại Học Cộng Đồng Quảng Đà, viện đại học đầu tiên tại quê hương Quảng Nam-Đà Nẵng, do cố giáo sư Ngô Đồng, một tiến sĩ côn trùng học, ngành canh nông tại Hoa Kỳ là viện trưởng đầu tiên và cuối cùng khi Viện ĐHCĐ Quảng Đà bị bức tử.

Viện ĐH Cộng Đồng Quảng Đà sinh sau đẻ muộn, theo cách hiểu bình thường chắc hẳn đã được chuẩn bị khá đầy đủ về đội ngũ giảng viên… nhưng thực sự không hẳn như vậy, trong khi các viện đại học khác lúc đó đã khai giảng từ đầu tháng 10, thầy và trò đã lên giảng đường ổn định chương trình học tập, thì sinh viên Quảng Đà từ các đại học ở Sài Gòn, Đà Lạt, Huế … mới trở về Đà Nẵng tựu trường Thứ Hai, ngày 09/12/1974, ban giảng huấn chính lại thiếu giáo sư vì khó mời các thầy đã ổn định công việc hoặc đang bận rộn với các viện đại học khác…; Viện ĐH Cộng Đồng Quảng Đà ‘sinh muộn’ mà ‘đẻ non’ là thế và đến sáng Thứ Bảy, ngày 22/3/1975 (*) viện đại học quyết định tạm đóng cửa để lo cứu trợ đồng bào …; Sau 30/4/1975, ngày 22/3/1975 trở thành ngày khai tử vĩnh viễn của Viện Đại Học Cộng Đồng Quảng Đà, một mô hình giáo dục mới đầy ‘mộng lớn’ chỉ sống vỏn vẹn 3 tháng 14 ngày, thật là ‘yểu mạng’… để lại bao nhiêu luyến tiếc cho lớp sinh viên thế hệ chúng ta, có phải thế không các bạn ?

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Ký Ức, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Nền tảng truyền thống học sinh Phan Châu Trinh Đà Nẵng trước 1975 (Trần Gia Phụng, cựu hs và cựu gs PCT)

(Trình bày tại Lễ Giỗ Phan Châu Trinh ngày 22-3-2015 tại Orange County, do Hội Cựu Học Sinh Phan Châu Trinh Nam California tổ chức.)

– nhân trường PTTH Phan Châu Trinh 70 năm

bbt. Trần Gia Phụng, trước khi chọn nghề sư phạm, thầy giáo là học sinh Phan Châu Trinh, sau khi tốt nghiệp Sư Phạm, trở lại trường PCT làm giáo sư giảng dạy học môn Sử Địa. Sau 1975, thầy định cư nước ngoài, hiện Thầy đang cư ngụ tại Hoa Kỳ… Bài viết này thầy viết và trình bày trong Lễ Giỗ Cụ Phan cách nay 7 năm, nhưng nội dung rất thích hợp với cùng chủ để mừng ngôi trường PCT 70 năm hình thành và phát triển, nên bbt xin được trích đăng để tất cả chs Phan Châu Trinh cùng nhớ về và cùng tham khảo. (bbt)

***

Kính thưa quý vị Quan khách,

Quý vị Giáo sư và đồng môn Cựu học sinh Phan Châu Trinh,

Kính thưa quý vị,

Tôi là một cựu HS/PCT, và cũng là một cựu GS/PCT. Tôi có mặt ở trường PCT khoảng mười năm. Lúc còn đi học, tôi chỉ lo học hành và vui chơi với bạn bè. Khi trở về làm việc tại trường PCT, tôi có cơ hội quan sát sinh hoạt nhà trường. Mỗi tập thể, dù là bất cứ tập thể nào, đều có truyền thống riêng. Tập thể học sinh PCT cũng có truyền thống riêng của chúng ta.

Là một cựu HS/PCT, tôi không thể viết và không thể nói về truyền thống của chúng ta, tránh việc người ta bảo tôi là “áo thụng vái nhau”. Vì vậy, tôi chỉ xin trình bày nền tảng căn bản xây dựng nên truyền thống của anh chị em trường chúng ta.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Ký Ức, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Khi ta bảy mươi (Thùy An, chs. nk. 1957-1964)

– nhân trường PTTH Phan Châu Trinh 70 năm

bbt. Thùy An tác giả bài “Khi Ta Bảy Mươi” cũng là một cựu học sinh PCT niên khóa 1957-1964, niên khóa đầu tiên ở ngôi trường Phổ Thông Trung Học công lập đầu tiên ở tp. Đà Nẵng sau khi trường được dời từ phòng mượn tạm ở trường tiểu học lúc xưa, nay là trường Phù Đổng về địa chỉ mới, nơi mà ngôi trường hiện nay vẫn tọa lạc nhưng đã thay diện mạo (xây mới lại hoàn toàn) – 167 Lê Lợi. Trường được phá bỏ từ ngày 2/3/2015, khởi công xây cất từ sáng ngày 20/4/2015 theo chủ trương của UBND thành phố, và sau nhiều năm thảo luận… Niên khóa này trong thời kỳ Thầy Nguyễn Đăng Ngọc là hiệu trưởng. Nhận thấy bài viết nói lên được cảm tình bè bạn dầu đã qua 60 năm vẫn nghĩ nhớ đến nhau, một thứ tình cảm khó phai mời. Nó chỉ tạm nằm đâu đó trong ký ức, nhưng một khi có dịp thì nó ùa về với biết bao kỷ niệm thân thương, đáng nhớ, quý, trân trong. Nay cũng trong dịp kỷ niệm ngôi trường đã 70 năm hình thành và phát triển, bbt xin trích đăng, mời qúy bạn – những cựu học sinh PCT cùng tham khảo. (bbt)

***

Tôi thường xem chương trình Phóng Sự Cộng Đồng, và buổi chiều hôm đó, đài VietfaceTV phát sóng cuộc phỏng vấn một bác sĩ Việt Nam thành công trên đất Mỹ, hiện đang làm việc tại thành phố Bloomington, tiểu bang Indiana, Hoa Kỳ.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Bạn Bè, Ký Ức | Bình luận về bài viết này

Ngày khai trường (Châu Yến Loan, chs nk. 1957-1964)

– nhân trường PTTH Phan Châu Trinh 70 năm

bbt. Bài viết “Ngày Khai Trường” của tác giả Châu Yến Loan – một cựu học sinh Phan Châu Trinh niên khóa 1957-1964, viết cách nay đã trên 11 năm, đăng trên Bản tin sinh hoạt của lớp vào tháng 9-2011, và được đăng lại trên trang (web/blog) của ban liên lạc lớp niên khóa 1957-1964, bbt motthoi6673pctdn không biết trang web này, người quản trị, vị trưởng ban liên lạc lớp và cả cá nhân tác giả bài viết hiện còn sống không, nhưng xin được phép trích đăng lại đây như một trong những kỷ niệm đẹp về ngôi trường Phan Châu Trinh thân yêu lúc xưa và nay đã 70 năm trưởng thành và lớn mạnh…. (bbt)

***

Ngày khai trường (Châu Yến Loan)

Vào một buổi sáng, anh Trần Huy Diệm, Trưởng ban liên lạc cựu học sinh trường Phan Châu Trinh-Đà Nẵng khóa 1957-1964 gọi điện yêu cầu tôi viết một bài hồi ký về ngày khai giảng đầu tiên khóa học của chúng tôi để đưa vào Bản tin sinh hoạt của nhóm tháng 9-2011.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Bạn Bè, Ký Ức | Bình luận về bài viết này

Trường Xưa Bạn Cũ – Nhớ Ơn Cô Thầy, chuyện bên lề (Trần Hoa)

– nhân kỷ niệm trường Phan Châu Trinh 70 năm (1952-2022)

Đưa ra ý kiến tổ chức một việc gì, có thể đơn giản, một người đưa ra, hay đề nghị, nhưng thực hiện ý tưởng này mới thấy ít nhiều khó khăn, lại nữa phải có thời gian, nào họp bàn, nào tổ chức ra sao? thế nào? v.v…

Tiệc Trường Xưa Bạn Cũ – Nhớ Ơn Cô Thầy, hay Tiệc Tri Ân Thầy Cô được tổ chức vào chiều Chủ Nhật, ngày 7.8.2022 tại nhà hàng Mr. Anh ở đường Ông Ích Khiêm cũng vậy. Cái gọi là Ban Tổ Chức, thật ra chỉ là vài đứa bạn mới quen, hay quen sơ sơ… nhưng được cái là tiêu đề tổ chức, ai cũng mong được góp chút công sức. Thế thôi. Đơn giản. Gặp nhau chỉ vài lần ngắn ngủi, vì thời gian vỏn vẹn trong gần 3 tuần.

Dự trù tổ chức Tiệc dù to hay nhỏ, rồi cũng có nhiều chuyện cần phải lo nào: hội trường-địa điểm (thuận lợi hay không? cả về thời gian, số lượng người dự trù tham dự đủ không? nhỏ quá không xong, to rộng quá thì coi không được vì quá lưa thưa, loãng…), rồi khâu phần thức ăn uống? thế nào? lên chương trình có văn nghệ thì ai ca, ai hát, ai đờn, âm thanh, ánh sáng có đòi hỏi không? Ôi thôi cũng lu bu, lù bù đấy chứ. Sắp đặt vậy đó, đơn giản, ngắn nhưng giao ai, nhờ ai thì cũng không phải đơn giản đâu nha.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Ký Ức, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Vài dòng Suy Tư và lời Cám Ơn muộn màng (Trần Hoa)

Tiệc Tri Ân, Trường Xưa Bạn Cũ – Nhớ Ơn Cô Thầy

– nhân kỷ niệm trường Phan Châu Trinh 70 năm (1952-2022)

Ý tưởng tổ chức đưa ra, đề nghị có thể dễ dàng – một người, nhưng khi bắt tay vào để thực hiện lời đề nghị thì lại không dễ dàng – một người mà cần phải có nhiều người.

Lần trước cách nay 10 năm, năm 2012, tôi đã may mắn được Phạm Tình, đại diện rồi được các anh em niên khóa 1965-72 đồng lòng giúp đỡ, hỗ trợ về mọi phần liên quan đến việc tổ chức ngày Lễ Tri Ân Thầy Cô. Lần này tuy có khác hơn, nhưng tôi cũng lại có may mắn…  may mắn cho tôi trong lần tổ chức này, được Thanh Thủy vợ Trần Duy Phú, Phạm Hồng Thắng, Đặng Văn Quốc, Nguyễn Hạ Phương, Thái Văn Lành, giúp đỡ từ tinh thần, đến cùng bắt tay vào việc … nhờ vậy buổi lễ Tiệc Tri Ân, Nhớ Ơn Cô Thầy đã được diễn ra trong không khí đầm ấm, đầy yêu thương giữa Thầy Cô, bạn bè… và không thiếu phần vui nhộn. Nhất là được gặp mặt sau mùa dịch covid… tức hơn 2 năm cách ly bạn bè khó gặp nhau.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Ký Ức, Thầy Cô | Bình luận về bài viết này

Tiệc Tri Ân, Trường Xưa Bạn Cũ – Nhớ Ơn Cô Thầy (4/4) (Trần Hoa)

– nhân kỷ niệm trường Phan Châu Trinh 70 năm (1952-2022)

Ca khúc: ngày xưa hoàng thị (Phạm Duy phổ thơ Phạm Thiên Thư do Thái Thanh trình bày.

Những ca khúc ca ngợi Thầy Cô, Trường Xưa, Lớp Cũ vừa được các cựu học sinh chuyển tải đã đưa chúng ta trở về trường, trở về để tìm thấy mình với nhiều mộng mơ một thuở Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ. Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ. Ôm nghiêng tập vở, tóc dài tà áo vờn bay. Em đi dịu dàng, bờ vai em nhỏ. Chim non lề đường nằm im giấu mỏ. Anh theo Ngọ về, gót giày lặng lẽ đường quê.” Một thuở ta mới bắt đầu biết tình cảm ngây ngô giữa trai-gái, để rồi ai đó mỗi khi tan trường ra về thì ta lại lẽo đẽo theo sau, âm thầm lặng lẽ không lời… và rồi “Em tan trường về, anh theo Ngọ về. Chân anh nặng nề, lòng anh nức nở. Mai vào lớp học, anh còn ngẩn ngơ, ngẩn ngơ. Em tan trường về, mưa bay mờ mờ. Anh trao vội vàng, chùm hoa mới nở. Ép vào cuối vở muôn thuở còn thương, còn thương. Chỉ theo sau không nói mà ta còn ngẩn ngẩn ngơ ngơ khi vào lớp. Rồi lại len lén trao vội chùm hoa mà muôn thuở còn thương, còn thương.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Ký Ức, Thầy Cô | Bình luận về bài viết này

Tiệc Tri Ân, Trường Xưa Bạn Cũ – Nhớ Ơn Cô Thầy (3/4) (Trần Hoa)

– nhân kỷ niệm trường Phan Châu Trinh 70 năm (1952-2022)

Hình 2 cô Cựu Học Sinh Hồng Đức… (Thanh Hồng-Quang Ấn)

Sau Phan Châu Trinh hành khúc, hay còn gọi là hiệu đoàn ca Phan Châu Trinh, mọi người cùng nhau nhập tiệc. Tiếng nói, tiếng cười qua những câu chuyện kể về những kỷ niệm xa xưa rôm ran, rôm rả của Thầy-Trò, bạn bè, nhất là sau thời gian cách ly vì đại dịch hơn 2 năm dài… biết bao chuyện kể, biết bao chuyện để nói.

Vừa ăn vừa trò chuyện, MC Thanh Thủy lại giới thiệu tiếp Phần Văn Nghệ phụ diễn với 2 tiêu đề gồm những ca khúc nói, viết, vinh danh Thầy Cô cùng những bài hát kỷ niệm về trường lớp, bạn bè, và không thể không có một vài ca khúc tiêu biểu đề cập đến tình yêu trai gái.

Mở đầu, MC Thanh Thủy giới thiệu một sáng tác của nhạc sĩ Vũ Hoàng, viết tiếp theo phần đầu của nhạc sĩ Lê Văn Lộc, có tên Bụi Phấn – một trong những ca khúc xúc động, ca ngợi người thầy kể từ khi ca khúc được sáng tác vào khoảng tháng 11 năm 1982. Thầy theo tên gọi không chỉ 40 năm mà từ lâu đã giản dị chỉ là người đưa đò, nhưng thầy đã đưa từng thế hệ này đến thế hệ khác qua sông, không biết bao nhiêu lứa học sinh, học trò đã trưởng thành, lớn lên từ những kiến-tri thức thu nhận qua giọng giảng dạy ấm cúng của thầy, của cô trong môi trường giáo dục nhà trường. Đã có biết bao nhân tài xuất thân, đóng góp trong sự lớn mạnh, phát triển của xã hội, cũng như bảo vệ quê hương đất nước, và cũng không thể nào đếm xuể hết được đã có bao nhiêu lứa học trò là những bậc phụ huynh hiếu thảo với cha mẹ, ông bà tổ tiên….

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Ký Ức, Thầy Cô | Bình luận về bài viết này

Tiệc Tri Ân, Trường Xưa Bạn Cũ – Nhớ Ơn Cô Thầy (2/4) (Trần Hoa)

– nhân kỷ niệm trường Phan Châu Trinh 70 năm (1952-2022)

Bài phát biểu nhân buổi họp mặt với chủ đề: “BẠN CŨ, TRƯỜNG XƯA – NHỚ ƠN THẦY CÔ GIÁO CŨ” của bạn Thái Văn Lành nk. 1966-1973.

Video: Thái Văn Lành phát biểu

Kính thưa các Thầy giáo, Cô giáo nguyên là Cựu Giáo sư trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng.

Cùng các bạn là cựu học sinh trường Phan Châu Trinh đang có mặt hôm nay thân mến.

Tuổi thơ con gọi thầy cô

Bạc đầu con vẫn thưa cô, lạy thầy.

Đã gần 50 năm ngày chúng ta xa trường Phan Châu Trinh, xa Thầy Cô, xa bạn bè và cũng ngần ấy thời gian, mỗi chúng ta bị cuốn theo dòng xoáy cuộc đời; bao suy nghĩ, bao lo toan cho cuộc sống với biết bao niềm vui và nỗi buồn – nhưng có một điều – chắc chắn mỗi người chúng ta không thể nào quên được quãng thời gian tươi đẹp nhất khi cùng học chung lớp, chung dưới mái trường Phan Châu Trinh quá đỗi thân thương và quá đỗi tự hào của một thời cắp sách. Những kỷ niệm đẹp đẽ của tình bạn thuở học trò, những cảm giác thăng hoa khi được nghe những lời thầy cô truyền thụ những kiến thức quý báu, những lời ca dao thân quen, ngọt ngào về lũy tre xanh, cây đa, giếng nước đầu làng; những câu giảng giải đạo lý về tình mẫu tử, nghĩa thầy – trò; những bài luân lý, đạo đức học về đạo làm người thông qua những mẫu chuyện trong Tâm hồn cao thượng” hoặc thông qua nội dung những trang văn thơ ngắn ngủi nhưng đầy xúc tích ở những trang sách quốc văn giáo khoa thư thuở ấy.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Ký Ức, Thầy Cô | Bình luận về bài viết này