Âm Nhạc: Khúc chiều muộn (Nhạc & Lời: Hà Thủy. Tiếng hát: Hồng Thoại)

Lời ca khúc Khúc chiều muộn Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Âm Nhạc | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Gặp bạn mùa dịch carona (2/2) (Trần Hoa)

Qua bài Gặp bạn mùa dịch carona (1) nói về việc Nguyễn Quang Định từ Hoa Kỳ về gặp bạn bè ở Lăng Cô khi du thuyền Diamond Princess mà Định là một trong gần 2500 du khách đáp tại cảng Chân Mây (Thừa Thiên-Huế) vào Thứ Sáu ngày 10.1.2020, trên đường du thuyền này đến các quốc gia vùng bắc bán cầu châu Á, thì 1 tháng sau, cũng ngày 10 nhưng vào tháng 2.2020 (Thứ Hai), cá nhân tôi – Trần Hoa cũng có cơ hội gặp mặt bạn bè tại Sài Gòn ở nhà hàng Đoàn Viên, – nơi mà nhiều lần trước đây mỗi khi có dịp bạn bè tôi đều tụ họp. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Bạn Bè | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Gặp bạn mùa dịch carona (1/2) (Trần Hoa)

Chúng tôi những cựu học sinh trường Trung học Công lập Phan Châu Trinh tại thành phố Đà Nẵng niên khóa 66-73 sau khi tốt nghiệp Tú Tài 2, theo thời gian và cuộc sống, v.v… đã và đang hiện diện ở nhiều nơi, người thì ở nước ngoài (Hoa Kỳ, Úc, Na Uy…), người thì ở các thành phố khác ở Việt Nam, phần đông ở thành phố Sài Gòn nhưng đa số vẫn là thành phố Đà Nẵng.

Sau những năm tháng khó khăn, chật vật với cuộc sống, bạn bè chúng tôi dần dần có những buổi gặp, họp mặt để nhìn thấy nhau, thăm hỏi, trao đổi… Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Bạn Bè | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ Xướng-Họa mùa corona (1) (nhiều tác giả – nguồn: vnthihuu.net)

Bài xướng:

Vũ Hán đến Thượng Hải = 839 km
Vũ Hán đến Bắc Kinh = 1.152 km
Vũ Hán đến Milan = 8.684 km
Vũ Hán đến NY = 12.033 km Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Âm Nhạc: Khúc tình qua (Nhạc và Lời: Hà Thủy. Tiếng hát: Trương Thoại Hồng)

Lời ca khúc Khúc tình qua (Nhạc và Lời: Hà Thủy) Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Âm Nhạc | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: Một mùa tan tác (Hà Thủy)

những giòng chảy về nơi hò hẹn
bỗng ngắt giòng theo dịch bệnh thiên tai
như lửng lơ giữa hai bờ sinh tử
nghe quanh đây những tiếng thở dài

ngày gió chướng ngựa dễ gì qua ải
vó đã dừng những lối chặn đường qua
hoa lá đó chừng như ngơ ngác hỏi
người nơi đâu trong cõi ta bà Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tập Tha Thứ tất cả trước khi đi ngủ (Diễm Ngọc, st-net)

Tập tha thứ tất cả trước khi ngủ, để ngày mai khi thức dậy bắt đầu một cuộc sống mới. Tập yêu bản thân trước, để biết cách yêu người khác. Tập buông bỏ một số thứ, để chào đón những điều mới tốt đẹp hơn.

Đêm tối, đó là khoảng thời gian đặc biệt. Mỗi lần đêm đến, cảm xúc tích lũy trong cả một ngày tràn đến và rất dễ khiến con người ta trở nên nhạy cảm và dễ tổn thương hơn. Nhưng nếu bạn để chính mình rơi vào trạng thái cảm xúc đó, bạn rất dễ bị ảnh hưởng và trở nên stress nhiều hơn. Càng thức đêm, sức khỏe của bạn ngày càng kém, tinh thần cũng trở nên thiếu minh mẫn hơn nhiều. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chuyện ganh ghét ở đời? Sao tránh khỏi? (Diễm Ngọc, st-net)

Người với người, Sống với nhau có ai 100 người vừa lòng hết 100 người, chuyện ganh ghét là chuyện bình thường. “trâu cột ghét trâu ăn”, “gà ghét nhau tiếng gáy” phải chăng là chuyện bình thường trong cuộc sống?

Mình hơn người ta, người ta ghét; Mình thua người ta, người ta cũng ghét. Họ đối xử tệ bạc sỉ nhục lăng mạ, chửi rủa đủ điều, mặc dù tôi không có chuyện gì, không có lỗi gì với họ hết mà vì họ nổi khùng nên xử sự với tôi như vậy. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đời Người Như Chiếc Lá (Gia Nguyễn chép lại trên net)

bbt. “Đời Người Như Chiếc Lá” là tựa đề của nhiều bài viết về cuộc đời, cuộc sống. Trước đây vào cuối tháng 12 năm 2016, bbt đã đăng bài viết của Linh mục Nguyễn Hữu An, nay một lần nữa bbt lại đăng thêm một bài viết cùng tên để độc giả và cư dân Blog cùng suy ngẫm. bbt.

* * *

Ở đời có nhiều thứ, chỉ khi chúng ta sắp mất đi rồi mới ý thức được nó quan trọng như thế nào, bởi vậy đừng bao giờ để thứ quý giá nhất lưu giữ đến tận cùng.

Cuộc đời tuy dài mà ngắn, một cái chớp mắt mà vũ trụ đã xoay vần. Đừng quá mải mê nghĩ đến tương lai trong khi bạn đang bỏ quên hiện tại! Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Âm Nhạc: Sao khuya (Nhạc và Lời Hà Thủy. Tiếng hát Trương Thoại Hồng)

Vừa nhận được một sáng tác mới của Hà Thủy và Thoại Hồng, mời quý bạn và thân hữu cùng thưởng thức.

Lời ca khúc: Sao Khuya Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Âm Nhạc | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Suy ngẫm: Súc vật cũng có tình đồng loại (Lê Hiếu biên dịch (Tinhhoa)

Trước lúc chết, giúp đỡ đồng loại, số phận chú chó đã thay đổi hoàn toàn. (Lê Hiếu biên dịch)

Tại thủ đô Seoul của Hàn Quốc có một chú chó Alaskan Malamute màu xám tên là “Tướng quân”, trước khi chết 2 tiếng đồng hồ, nó vẫn còn giúp đỡ đồng loại, vận mệnh của nó cũng nhờ đó mà được thay đổi.

Bức ảnh chú chó Alaskan tên là “Tướng quân” giữ chiếc chậu giúp một chú chó khác ăn phần ăn còn lại của mình đã từng gây xúc động với rất nhiều người. Tuy nhiên, câu chuyện đau xót ở đằng sau đó thì không phải ai cũng hiểu được. Bởi sau 2 tiếng đồng hồ nữa, nếu vẫn không có ai đến nhận nuôi “Tướng quân”, nó sẽ bị ban cho cái chết thanh thản. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Những dấu chấm câu (Diễm Ngọc, st-net)

Có một người chẳng may đánh mất dấu phẩy. Anh ta trở nên sợ những câu phức tạp và chỉ tìm những câu đơn giản. Đằng sau những câu đơn giản là những ý nghĩ đơn giản.

Sau đó, không may, anh ta lại làm mất dấu chấm than. Anh bắt đầu nói khe khẽ, đều đều, không ngữ điệu. Anh không cảm thán, không xuýt xoa. Không gì có thể làm anh ta sung sướng, mừng rỡ hay phẫn nộ nữa cả. Đằng sau đó là sụ thờ ơ đối với mọi chuyện.

Kế đó, anh ta đánh mất dấu chấm hỏi và chẳng bao giờ hỏi ai điều gì nữa. Mọi sự kiện xảy ra ở đâu, dù trong vũ trụ hay trên mặt đất hay ngay trong nhà mình mà anh ta không biết, anh ta đánh mất khả năng học hỏi. Đằng sau đó là sự thiếu quan tâm với mọi điều. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bầy Chuột Bàn Chuyện “Tránh Mèo” (Ngô Nguyên Phi)

Nó có uy đến nỗi không cần vồ, chỉ cần trừng mắt một cái thì chú chuột xấu số kia phải chết cứng. Mèo ta có tính kiên nhẫn là phục kích chuột, và có tài đánh hơi, khiến cho bầy chuột ngày đêm lo sợ.

Một hôm, tình thế khẩn cấp, Chuột chúa ra lệnh tập họp dòng họ nhà Chuột lại để bàn việc.

Thần dân nhà Chuột có mặt đầy đủ. Chuột chúa nói:

– Con mèo độc ác kia quả là một sát tinh đối với chúng ta, nó sát hại con cháu ta không biết bao nhiêu mạng. Các ngươi có kế hoạch gì để bảo tồn nòi giống ta không. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nói câu “Xin Lỗi” có dễ không? (Diễm Ngọc, st-net)

“Cho mình xin lỗi” – thật là dễ dàng để viết câu này xuống giấy. Nhưng khi phải thốt ra với một ai đấy, ta thường cảm thấy “nghẹn nghẹn” trong cổ họng, như danh ca Elton John đã từng nói: “Xin lỗi dường như là từ khó nói nhất”.

Xin lỗi là sự công nhận chúng ta đã làm một điều sai trái – dù đấy là một lời bình phẩm vô tình, một hành động nông nổi hay một cử chỉ không đẹp. Bằng lời xin lỗi, chúng ta muốn đưa ra thông điệp như sau: “Mình cảm thấy vô cùng ân hận và dày vò vì việc mình đã làm. Mong bạn hãy tha thứ cho mình!” Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

“Tình người không có hóa đơn” (Diễm Ngọc, st-net)

Có một vị thương gia mất cả ngày trời thương thảo với đối tác. Mệt mỏi, ông vào một nhà hàng sang trọng, tự thưởng cho mình bữa tối thịnh soạn.

Khi những món ăn đã sẵn sàng trên bàn, bất chợt ông nhìn thấy một cậu bé đang nhìn trộm qua cửa kính, ánh mắt vô cùng thèm thuồng. Có gì đó đâm nhói trong tim, ông vẫy cậu bé vào. Cậu bé dắt theo một đứa em gái nhỏ. Hai đứa trẻ chăm chăm nhìn vào những đĩa thức ăn nóng hổi, chẳng cần biết người gọi chúng vào là ai. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ Xuân một thuở (18): Mường Mán (bbt, st-net)

Bbt. Một số bài thơ viết về mùa Xuân của nhà thơ Mường Mán… Xin mời quý bạn và thân hữu thưởng thức…

1. Bông hồng đầu năm (Mường Mán)

Mưa chẳng nhảy valse trên đường nữa
Vàng chi lắm thế nắng mai ơi
Hình như có điệu tango mới
Đưa bước em qua ngõ nhà người

Đông biếc đã phai ngoài dậu trúc
Tết hồng xác pháo cuối hiên mai
Có chàng nghiêng ngó xuân sau trước
Rồi chợt thấy mình đi theo ai Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ, Xuân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: Khai bút đầu Xuân C – Tri kỷ (st-net)

Bbt. Đầu năm Canh Tý, thay lời muốn nói, bbt xin trích đăng vài bài trơ nói về tri kỷ … gởi các bạn học và thân hữu…

1. Tri kỷ (Sương Anh)

Trần đời tri kỷ dễ mấy ai
Một thoáng gặp nhau – hiểu – nhớ hoài
Rảo bước đi tìm càng khó kiếm
Thiên lý đường đời gặp một – May! Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Bạn Bè, Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: Khai bút đầu Xuân B – Tình bạn (st-net)

bbt. Đầu năm Canh Tý, thay lời muốn nói, bbt xin trích đăng vài bài trơ nói về tình bạn … gởi các bạn học và thân hữu…

1. tình bạn (cóc nhỏ)

Tình nào đẹp bằng tình bằng hữu
Cùng sẻ chia vui thú – buồn đau
Nơi nào ta cũng có nhau
Bạn bè ta mãi gởi trao tâm tình.

Bạn cứ gọi! khi mình thổn thức
Hay khi lòng bứt rứt không yên
Có ta bên bạn xua phiền
Khắc ghi bạn nhé nỗi niềm riêng tư. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Bạn Bè, Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: Khai bút đầu Xuân A – Nói với bạn (st-net)


Bbt. Đầu năm Canh Tý, thay lời muốn nói, bbt xin trích đăng vài bài trơ nói về bạn bè … gởi các bạn học và thân hữu…

1. Nói với bạn bè (Đỗ Duy Ngọc)

* Tặng những người bạn của tôi

Rồi chúng ta cũng sẽ về với đất
Tranh giành chi chuyện tốt xấu hơn thua
Hồn lưu lạc thịt xương rồi sẽ mất
Nhựa còn đâu khi lá đã sang mùa. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Bạn Bè, Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ Xuân một thuở (17B): Tiểu sử Thi bá Vũ Hoàng Chương (bbt, st-net)

Sơ lược tiểu sử:

Thi sĩ Vũ Hoàng Chương sanh ngày 5 tháng 5 năm 1916 và mất ngày 6 tháng 9 năm 1976. Ông sinh tại Nam Định, nguyên quán tại làng Phù Ủng, huyện Đường Hào, phủ Thượng Hồng, nay là huyện Mỹ Hào tỉnh Hưng Yên.

Văn phong của ông được cho là sang trọng, có dư vị hoài cổ, giàu chất nhạc, với nhiều sắc thái Đông phương.

Thuở nhỏ, ông học chữ Hán ở nhà rồi lên học tiểu học tại Nam Định. Năm 1931 ông nhập học trường Albert Sarraut ở Hà Nội, đỗ Tú Tài năm 1937. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ, Xuân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ Xuân một thuở (17A): Vũ Hoàng Chương (bbt, st-net)

Bbt. Đầu năm mới Xuân Canh Tý, xin giới thiệu một vài thơ XUÂN tiêu biểu của thi bá Vũ Hoàng Chương.

开春石問 (Khai xuân thạch vấn – Đá Mở Lời Xuân)

开春石問

祥雲滿坐月杯明,
嬉祝春開夜半瓊。
東柳西桃雙盡美,
秦桑燕草一河青。
儘教故國懷金粉,
自有狂言出石屏。
頹臥與沙場醉臥,
古來誰也占高名? Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ, Xuân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tiếng pháo xuân – Sơ lược tiểu sử nhà văn Hoàng Đạo (bbt, st-net)

Sơ lược tiểu sử tác giả nhà văn Hoàng Đạo:

Hoàng Đạo tên thật Nguyễn Tường Long, là một nhà văn Việt Nam, trong nhóm Tự Lực văn đoàn. Ngoài bút danh Hoàng Đạo, ông còn có những bút danh khác: Tứ Ly, Tường Minh.

Hoàng Đạo, sinh ngày 16 tháng 11 năm 1907 tại phố huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương, trong một gia đình công chức, gốc quan lại đã đến hồi sa sút.

Ông nội Nguyễn Tường Long là Nguyễn Tường Tiếp, làm tri huyện Cẩm Giàng, gọi là Huyện Giám, rồi về hưu tại đây. Cụ có người con trai duy nhất là Nguyễn Tường Chiếu (húy Nhu, 1881 – 1918) làm Thông phán, nên được gọi là Thông Nhu, hay Phán Nhu. Ông Nhu mất năm 1918 khi mới 37 tuổi. Ông lập gia đình với bà Lê Thị Sâm, con gái cả viên quan võ Lê Quang Thuật ở Cẩm Giàng (Hải Dương). Ông bà có được 7 người con: Nguyễn Tường Thụy, tổng giám đốc bưu điện; Nguyễn Tường Cẩm, kỹ sư canh nông, giám đốc báo Ngày Nay; Nguyễn Tường Tam (nhà văn Nhất Linh); Nguyễn Tường Long, tức nhà văn Hoàng Đạo; Nguyễn Thị Thế; Nguyễn Tường Lân (Vinh), tức nhà văn Thạch Lam; và Nguyễn Tường Bách, bác sĩ. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tiếng pháo xuân (Hoàng Đạo)

bbt. Nhà văn Hoàng Đạo (Nguyễn Tường Long), sau một thời gian làm công chức (Tham tá lục sự Tòa án Đà Nẵng rồi Hà Nội, Tri huyện), ông bước sang lĩnh vực báo chí. Khởi đầu, ông viết cho tờ Phong Hóa của Nguyễn Tường Tam (nhà văn Nhất Linh), rồi cùng với người anh này, nhà văn Khái Hưng, và người em là nhà văn Thạch Lam (Nguyễn Tường Lân) cùng chủ trì bút nhóm Tự Lực văn đoàn.

Ông ngoài truyện dài còn viết truyện ngắn. Đoản văn sau đây được rút ngắn từ tập truyện ngắn “tiếng đàn” do nhà xuất bản Đời Nay, Hà Nội phát hành cách nay 80 năm. Câu chuyện ghi lại một nét đặc biệt của mùa xuân cũ … một góc khác của xã hội ta thời bấy giờ…. Bbt.

***

Tiếng pháo xuân (Hoàng Đạo)

Chương 1 Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ, Xuân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ Xuân một thuở (16): Bùi Giáng (bbt-st)

Bbt. Nói đến Bùi Giáng là nói đến một nhà thơ, một thi sĩ đặc biệt, kỳ lạ của nền thơ đa dạng Việt Nam hiện đại.

Sinh thời, Bùi Giáng bảo: “Hãy để cho tôi yên, tôi dại. Ðừng ai nói đến tôi. Và nhất là đừng có ai bàn đến thơ tôi”. Có lẽ vì tôn trọng nhà thơ, cho nên khi ông còn sống ít ai bàn, viết, nói … đến thơ ông hay ca tụng ông. Nhưng sau khi ông mất, đã có rất nhiều người nói, viết và chắc sẽ còn còn rất nhiều bài viết khác đề cập đến ông theo thời gian. Nhân Xuân Canh Tý (2020), bbt Blog xin trích đăng một vài bài thơ Xuân tiêu biểu trong số hàng ngàn bài thơ của ông… Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ, Xuân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Âm nhạc: Hoàng hôn – Cuối năm hoàng hôn (Hà Thủy phổ thơ Ngữ An, trình bày Thoại Hồng)

Bbt. Cuối năm xin hân hạnh giới thiệu một ca khúc của Hà Thủy.

Hoàng hôn – cuối năm hoàng hôn (Hà Thủy phổ thơ Ngữ An, trình bày Thoại Hồng)

Đăng tải tại Âm Nhạc | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cho và Nhận, chuyện 5: Cái máy bơm. (Diễm Ngọc, st-net)

Một người đàn ông đi lạc giữa một sa mạc rộng lớn. Ông mệt lả và khát khô, sẵn sàng đánh đổi bất kỳ cái gì chỉ để lấy một ngụm nước mát.

Đi mãi đi mãi, đến khi đôi chân của ông đã sưng lên nhức nhối, ông thấy 1 căn lều: cũ, rách nát, không cửa sổ.

Ông nhìn quanh căn lều và thấy ở 1 góc tối, có 1 cái máy bơm nước cũ và rỉ sét. Tất cả trở nên lu mờ đi bên cạnh cái máy bơm nước, người đàn ông vội vã bước tới, vịn chặt vào tay cầm, ra sức bơm. Nhưng không có 1 giọt nước nào chảy ra cả. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cho và Nhận, chuyện 4: Cho là hạnh phúc (Diễm Ngọc, st-net)

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với thầy của mình – một vị giáo sư vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên gọi “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với sinh viên.

Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần đó, và có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.” Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cho và Nhận, chuyện 3: Món quà ý nghĩa. (Diễm Ngọc, st-net)

Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tai trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp 5, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu thương tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. “Teddy trông thật khó ưa.” Chẳng những thế, cô Thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thập rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vì sự lương thiện nên không cần thử – Phụ chú (2) (Duy Nhân st-biên soạn)

Đạo diễn Walter Salles

Ông là con trai của chủ ngân hàng, chính trị gia và là nhà từ thiện người Ba-tây (Brasil), tên đầy đủ là Walter Moreira Salles.

Ông sinh ngày 12.4.1956 tại Rio de Janeiro, vùng Đông Nam Ba-tây (Brasil). Ông tốt nghiệp Đại học Nam California, trường Nghệ Thuật Điện Ảnh USC, và Đại học Pontificia Catilica de Rio de Janeiro.

Ông hiện là nhà biên kịch phim, đạo diễn, nhà sản xuất phim, đạo diễn đua xe. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vì sự lương thiện nên không cần thử – Phụ chú (1) (Duy Nhân st-biên soạn)

Vinícius Campos de Oliveira

Trong bài “chính sự lương thiện nên không cần thi thử” có đề cập đến cậu bé đánh giày. Cậu bé đó chính là Vinicius Campos de Oliveira. Anh sinh ngày 18 tháng 7 năm 1985 tại Bonsucesso, Rio de Janeiro, thành phố lớn nằm phía Đông Nam Ba-tây. Anh sống với mẹ (Juçara), cùng với một anh trai và hai em gái; Vinicius và anh trai đi đánh giày để nuôi sống bản thân và gia đình. Chính trong lúc đi đánh giày, vào khoảng năm 1997, Vinicius de Oliveira, lúc đó 12 tuổi, gặp được đạo diễn Walter Salles, người sau đó đã giao cho anh một vai diễn trong bộ phim sắp tới của ông. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?