Mùi nhà quê (Thái Châu)

Nhà Ngoại và nhà tôi ở cách xa nhau hơn trăm cây số, cách một cái đèo. Nhà tôi nằm ở Trung tâm Thị xã cách biển vài cây số, nhưng lúc nào cũng đều nhìn thấy biển. Nhà Ngoại không gần biển, cả đời Ngoại cũng chưa một lần được tắm biển, chưa một lần nhìn thấy mặt trời mọc lên từ đường chân trời. Ngoại chỉ biết có ruộng đồng, vườn tược.

Từ Ngoại – tôi hiểu được thế nào là sự gắn bó của người dân với đồng ruộng. Khi chúng tôi lớn lên, lưng Ngoại đã còng theo thời gian. Đầy là dấu ấn cả đời khom lưng trên đồng ruộng, quanh năm hết đến mùa gieo mạ lại cấy lúa, khi lúa chín vàng thì kéo nhau đi gặt. Xen kẻ là mùa đậu phọng, đậu xanh, đậu nành, đậu đen… Tôi cảm nhận được sự hòa quyện ngọt ngào lẫn mùi lúa đang thì con gái, mùi khi lúa trổ bông, mùi khi lúa chín và mùi rơm rạ thơm ngai ngái. Đó là cái mùi mà tôi thích nhất – mà tụi bạn trong lớp – khi nghr tôi kể, nói đó là «mùi nhà quê». Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Ký Ức, Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chân trần nhớ đất (Lê Lộc)

Về quê. Một chuyến đi vội vàng, gấp gáp. Nhưng về quê bao giờ cũng thế, lòng cứ rộn ràng, háo hức, thắc thỏm, hồi hộp… Mười lần như chục, hể hả niềm vui, tíu tít nỗi mừng. Như thể nơi đây là nặng nề, ngột ngạt, bụi bặm… Còn ngoài nớ mới nhẹ tênh, phóng khoáng, trong lành…

Về, là về tạ lỗi trước mộ cha kính yêu, nơi đầu làng quạnh hiu nhang khói. Đốt nén hương mà lòng con thổn thức, nước mắt đầm đìa. Một đời cha vất vả, cơ cực. Cha từng dầm mưa dãi nắng, làm lụng cật lực, ăn uống kham khổ, chắt bóp từng đồng nơi quê nghèo gởi ngược vào thành phố cho cháu nội ăn học, cùng nuôi giấc mơ đổi đời với con, với cháu. Thấm thoát mười lăm năm rồi còn gì. Giấc mơ đổi đời đã lụi tàn dần theo năm tháng nghiệt ngã, mà cuộc đời vẫn chưa đổi thay là mấy. Tóc con đã bạc tự bao giờ. Rồi con cũng hiểu ra triết lý sống giản đơn “tri túc” của người xưa, để tự an ủi, tự vỗ về. Vẫn còn sót lại những phút giây trầm ngâm, giằng xé. Nhưng lòng đã nghe thanh thản, nhẹ nhàng hơn. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Ký Ức, Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Giải Nobel Hòa Bình (Hoa Bắc cực)

Giải Nobel Hòa Bình là một trong những giải Nobel được gọi theo tên một nhà hóa học, một nhà kỹ nghệ, một nhà sản xuất vũ khí, một người phát minh ra thuốc nổ (dynamite), một nhà văn, một nhà soạn kịch … và là nhà triệu phú người Thụy Điển – Alfred Bernhard Nobel. Ông sanh ngày 21 tháng 10 năm 1833 và mất vào ngày 10 tháng 12 năm 1896.

Ông đã dùng tài sản của mình để sáng lập ra Giải thưởng Nobel trong đó có nguyên tố hóa học Nobelium được đặt theo tên của ông. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (Hoa Bắc cực)

10.12 năm nay là lần kỷ niệm lần thứ 71 Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền – đã được Đại hội đồng Liên Hợp Quốc thông qua và tuyên bố vào ngày 10 tháng 12 năm 1948 tại Palais de Chaillot ở Paris, Pháp “bản tuyên ngôn toàn thế giới về nhân quyền, là thước đo chung cho tất cả các nước và tất cả các dân tộc đánh giá việc thực hiện mục tiêu mà mọi cá nhân và mọi tổ chức trong xã hội, trên cơ sở luôn ghi nhớ Bản tuyên ngôn này, sẽ thúc đẩy sự tôn trọng các quyền và tự do cơ bản của con người thông qua truyền bá và giáo dục, cũng như sẽ đảm bảo cho mọi người dân, ở chính các nước thành viên của Liên Hợp Quốc và ở các lãnh thổ thuộc quyền quản lý của mình, công nhận và thực hiện những quyền và tự do đó một cách có hiệu quả thông qua những biện pháp tích cực, trong phạm vi quốc gia hay quốc tế”.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Mùa Vọng 2 – Phật Thành Đạo (Hoa Bắc cực)

Mùa Vọng 2

Thời tiết Na Uy đã xuống dưới 5 độ âm (độ trừ). Lạnh và lạnh, đường đóng băng, trơn trợt… Thành phố im ắng, vắng bóng người, đây là chuyện thường xảy ra vào những ngày cuối tuần ở Na Uy nói riêng và xã hội phương Tây nói chung… Chúng ta đã bước qua tuần lễ Mùa Vọng đầu tiên và đang bước vào tuần lễ Mùa Vọng thứ 2 Mừng Chúa Giáng Sinh năm 2019.

Mùa Vọng đầu theo ca khúc «Thắp Nến» đã mang một thông điệp tốt đẹp là chúng ta cùng chia sẻ niềm hy vọng tốt đẹp khi trái đất chúng ta đang sống đã được thắp sáng, và các ngôi sao trên bầu trời được tỏa sáng … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Truyện ngắn: Tôi có sai? (Phùng Hi)

bbt. Đầu tháng, thử lướt qua mạng báo chí trong nước, đọc câu chuyện của tác giả Phùng Hi đăng trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần online, ngày Thứ Bảy 14.09.2019, bản thân tôi cũng là một nhà giáo vẫn thấy có nhiều điểm cần quan tâm đối với chính bản thân mình, nên sự suy nghĩ càng nhiều khi nhìn lại những việc đã và đang xảy ra trong học đường Việt Nam ngày nay. Xin được trích đăng. bbt.

TTCT – Truyện phải có chất văn, ai cũng nói thế, nhưng cái tôi sắp viết ra đây chẳng có chút văn chương gì, có phần thô trụi. Sắp phiền bạn đọc đây.

o0o Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Kỷ vật cho người ở lại… (Diễm Vy)

Câu chuyện thật, hàm chứa một giá trị rất nhân bản…

Chuyện xảy ra gần 20 năm trước, khi tôi còn làm Y tá của một Bệnh viện trong một thành phố nhỏ ở Tiểu bang Arizona. Tối hôm đó, bệnh viện của tôi nhận một nhóm nạn nhân của một tai nạn xe hơi thảm khốc.

Trên xe là bốn em học sinh đều ở lứa tuổi 17-18, cùng đi về với nhau sau bữa tiệc. Người lái xe 18 tuổi, say rượu và chạy xe quá tốc độ, lạc tay lái tông vào một chiếc xe tải đang đậu bên lề đường. Nhờ có thắt dây an toàn, người lái và em ngồi cạnh tuy bị thương nặng nhưng không nguy hiểm tính mạng.

Riêng hai em ngồi sau, 1 nam 1 nữ bị thương rất nặng vì không thắt dây an toàn. Em trai bị chấn thương sọ não và chết ngay sau khi xe chở đến bệnh viện. Em gái hôn mê bất tỉnh phải mổ gấp, không biết có cứu được hay không? Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?