Những ngày tháng tư yêu thương (st-net)

Cảm xúc giao mùa cứ bâng khuâng, chống chếnh, như uống cạn men say của đất trời. Mây trắng cao dần lên đẩy chân trời xanh về xa lắm, con sông lười biếng lững thững trôi như ngủ quên trước tháng 4.

***

– Tháng tư bắt đầu bằng một mảnh trời xanh. Như người ta thường nói “Có đi qua những ngày mưa mới yêu hơn những ngày nắng”. Mới hôm nào, mặt trời đi vắng. Con đường trước nhà lầy lội những sình đất. Những hàng cây ủ rũ xám xịt. Quần áo đẹp đẽ xếp lại. Cô bé nhà bên mặt phụng phịu chui vào chiếc áo mưa để đi làm. Đất trời buồn bã như thế, làm điệu để đẹp với ai?

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Thơ: tình ca tháng tư (Lương Đình Khoa)

Này em có nhớ tháng Tư

Gió giao mùa hát tình ca phố

Hoa loa kèn chen nhau xoè nở

Vạt nắng trong hong vỡ những ưu phiền

Tháng Tư mềm như một nụ hôn êm

Ngày đi qua nụ cười hiền con gái

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Tản văn: Tháng Tư gọi miền nhớ (st-net)

Vậy là tháng Tư đã về! Không chỉ qua tờ lịch mà còn cảm nhận được qua tiết trời thay đổi. Thời tiết chuyển dần từ những hạt mưa phùn lất phất của mùa xuân sang những sợi nắng vàng ươm của mùa hạ.

Ánh nắng thỏa sức chiếu rọi khắp nơi, vạt nắng nằm phơi mình trên cánh đồng lúa bắt đầu đơm bông. Tôi thích gọi những ngày tháng Tư là hè non bởi nó là tháng bắt đầu của mùa hè.

Hè non về dẫn theo bao ký ức tuổi thơ của tôi ùa về, nhất là trong những ngày tháng Tư mà chúng ta cần ở nhà nhiều nhất để cùng nhau đẩy lùi dịch bệnh Covid-19. Trong tôi là cả miền nhớ khôn nguôi.

Tôi đón hè non vào một buổi sáng bên hiên nhà, nghe tiếng chim hót và miên man nhớ về những năm tháng tuổi thơ.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Thơ: nhớ tháng tư ngày đó (Nguyễn Đình Huân. st-net)

Mới đó thôi mà đã giữa tháng tư.

Chợt nhớ về những lời ru của mẹ.

Chiếc võng ngày xưa đong đưa nhè nhẹ.

Tháng tư nào mình được mẹ sinh ra.

Bên con sông quê đầy ắp phù sa.

Cuối mùa xuân khi vườn hoa kết trái.

Những quả bưởi quả cam trái vải.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Thơ: tháng tư quê nhà (Nguyễn Đình Huân)

Cơn mưa chiều đưa tiễn tháng ba đi

Cánh đồng quê lúa đang thì xanh lá

Xuân quay lưng xin đón chào mùa hạ

Anh trở về sao nhớ quá ngày xưa

Rét nàng Bân trời lất phất cơn mưa

Anh vẫn nhớ cơn gió lùa trong dạ

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Thơ: đợi chờ tháng tư (Phú Sĩ. st-net)

Tháng tư về rồi anh có biết hay chưa

Gió hát tình ca bồi hồi cơn mưa vội

Ngợp sắc anh đào ngày xưa em vẫn đợi

Có một người về khắc khoải mối tình xa

Màu nắng dịu dàng qua kẻ lá còn vương

Em gọi yêu thương từ con tim sâu thẳm

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Thơ: tháng tư buồn (Nguyễn Hưng. st-net)

Man mác gió một chiều xuân đã cuối

Hoa gạo rơi ai nuối tiếc những ngày

Tháng tư về ngơ ngác hạt mưa bay

Duyên đã hết bàn tay ai còn níu ?

Bao khoảng trống biết làm sao bấu víu

Tự dối lòng gắng dịu những cuồng điên

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Thơ: Phượng hồng tháng tư (Nguyễn Đình Huân. st-net)

Giật mình đã tới tháng tư

Phượng hồng chúm chím hình như mỉm cười

Sân trường những nụ phượng tươi

Báo mùa hè tới mọi người hân hoan

Hè về ve hát râm ran

Mùa thi sắp tới ngập tràn niềm vui

Sao ánh mắt em bùi ngùi

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Thơ: Tháng tư về (Toàn Hoàng Nhân. st-net)

Nhớ tháng tư ta cất khóc chào đời

Bên nôi nghe tiếng ầu ơ thương nhớ

Dù cuộc đời cũng qua nhiều trắc trở

Ơn cha, mẹ đã dẫn đường con đi

Tháng tư về ai còn nhớ mùa thi

Phượng đỏ thắm với bao điều mộng ước

Ánh mắt, nụ cười… làm sao quên được

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Tản văn: Miên man tháng tư (Ngô Thế Lâm)

Chạm vào tháng Tư, ta nghe lòng mình se sẽ như nắng, miên man như gió, bất chợt gợi về một thoáng nhớ chênh chao… Nhớ mâm cơm chiều quây quần trước thềm nhà với bát canh rau tập tàng mát ngọt ăn kèm mấy quả cà muối xổi của mẹ. Xa xa, vầng trăng non vừa chênh chếch nhú lên phía cuối trời. Thanh bình và thân thương quá đỗi. Cảm ơn tháng Tư! Cảm ơn khoảnh khắc giao mùa xốn xang, ru lòng ta muôn chiều lãng đãng…

o0o

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này