Suy ngẫm: Chiếc điện thoại di động (st-net)

Sau bữa tối, một cô giáo tiểu học bắt đầu chấm bài cho học sinh. Chồng cô ngồi bên cạnh, dán mắt vào màn hình điện thoại di động, ngồi đếm “like” và cố gắng trả lời tất cả các “comment” trên facebook…

Bỗng nhiên, bầu không khí yên lặng bị phá vỡ bởi tiếng sụt sịt của người vợ. Thấy mắt cô đang rơm rớm, anh vội quay sang vợ hỏi nhỏ: “Này em, sao tự dưng lại khóc? Có chuyện gì à?” Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Suy ngẫm: Quân tử chi giao đạm nhược thuỷ (st-net)

Tiểu nhân kết giao ngọt rượu nồng. Người xưa thường nói, quân tử kết giao nhạt như nước lã, tiểu nhân kết giao ngọt nồng như rượu ngon mới cất, nhưng cái nhạt của người quân tử sẽ dẫn đến thân tình, còn cái ngọt nồng vồ vập của kẻ tiểu nhân sẽ dẫn đến tuyệt giao. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Suy ngẫm | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Suy ngẫm: Câu chuyện tại nhà Bank… (st-net)

Sau khi phải tốn cả tiếng đồng hồ với cha tôi tại nhà bank chỉ để cho ông cụ chuyển một số tiền, tôi nói :

– Tại sao mình không dùng internet, Ba ?

– Tại sao phải qua internet ? Ông hỏi lại. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Suy ngẫm | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

LỄ TRI ÂN – Lá Thư riêng cám ơn anh em BTC (Trần Hoa-chs PCT nk.66-73)

Lời tác giả: Thời gian thắm thoát trôi nhanh, mới đó mà gần 10 năm qua từ ngày buổi lễ Tri Ân Thầy Cô một thời tại trường Trung học công lập Phan Châu Trinh được tổ chức tại Đà Nẵng. Vỏn vẹn 10 năm – một con số đơn giản nhưng thử nhìn lại tôi thấy đã mất đi nhiều người.. thầy cô có, bạn học cũng có và còn nhiều nhiều người thân khác nữa… Con số?! Thời gian?!

*** Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: một chữ DUYÊN (Như Nhiên – Thích Tánh Tuệ)

ừng đối mặt ngàn ngày sao chẳng nhớ
Chỉ một lần gặp gỡ khó mà quên!
– Tình cảm con người chính là một chữ Duyên
Biển đời rộng, riêng một người ta thấy.

Nỗi khổ, niềm vui dẫn nhau sang từ đấy
Từ độ mắt nhìn mà sóng dậy hồn ai.
Giọng nói câu cười… nếu phớt bỏ ngoài tai.
Lòng trong vắt… giọt mưa trôi trên lá. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cuộc sống: Giá trị một hòn đá (st-net)

Có một học trò thường hay hỏi thầy mình rằng:

– Thưa thầy, giá trị của cuộc sống là gì ạ?

Một hôm, người thầy lấy một hòn đá trao cho người học trò này và căn dặn:

– Con đem hòn đá này ra chợ nhưng không được bán nó đi, chỉ cần để ý xem người ta trả giá bao nhiêu.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài học cuộc sống: Câu Chuyện Ổ Bánh Mì và Ông Lão Kỳ Quặc (st-net)

Bạn có tin vào nhân quả báo ứng? Chờ tới khi nó đổ xuống đầu bạn, lúc ấy muốn trốn cũng không kịp. Nhân quả thường đến muộn nên đôi lúc ta tưởng là nó không có.

– Có một người phụ nữ khi nướng bánh mì cho gia đình mình luôn làm dư ra một cái để cho người nghèo đói. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Trường TH.PCT-ĐN và Thầy Hoàng Bích Sơn (bbt motthoi6673pctdn)

Sau khi Đà Nẵng được trao trả độc lập, và do đề nghị của chính quyền, ông Bửu Đài thị trưởng và ông Giám đốc Nha học chánh Trung Việt, ngày 7.8.1952 Thủ hiến Trung Việt ông Lê Quang Thiết, ký công văn số 3214-VP-SV cho phép mở lớp Đệ Thất (lớp 6) đầu tiên, khai giảng 15.9.1952 niên học (1952-1953) với 50 học sinh tạm thời học chung ở trường Nam tiểu học. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thầy Cô | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thầy giáo – nhạc sĩ Hoàng Bích Sơn: “Người nghệ sĩ phải biết đau đời!” (Trương Điện Thắng)

Chúng tôi sau này dù theo học ngành nào cũng đều nắm chắc được những điều cơ bản về nhạc lý, có lẽ đó là do những năm học với thầy giáo – nhạc sĩ Hoàng Bích Sơn. Tuy môn Nhạc mỗi tuần chỉ học một giờ, nhưng ấn tượng về người thầy đầu tiên đưa ta vào thế giới âm nhạc lại rất khó phai

1. Năm học Đệ Thất Trường Trung học Phan Châu Trinh, chúng tôi được học nhạc với thầy Hoàng Bích Sơn. Ở Đà Nẵng vào đầu những năm 60 thế kỷ trước, có hai thầy dạy nhạc là nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ ở trường Bồ Đề và nhạc sĩ Hoàng Bích Sơn ở Phan Châu Trinh, Nữ Hồng Đức, Phan Thanh Giản… Trong hiểu biết của lớp học trò chúng tôi thời ấy, Phạm Thế Mỹ với ca khúc “Trăng tàn trên hè phố” nổi tiếng, còn thầy Sơn thì đó là bài hiệu đoàn “Phan Châu Trinh hành khúc”, mà bất cứ học sinh nào vào học ở ngôi trường công lập nổi tiếng này cũng đều thuộc, đều hát đúng nhịp với sự hướng dẫn trực tiếp của chính tác giả…   Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thầy Cô | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Về bài hiệu đoàn ca “Phan Châu Trinh hành khúc” của Thầy Hoàng Bích Sơn (Bùi Văn Tiếng)

Những ai dạy và học ở trường Trung học Phan Châu Trinh Đà Nẵng từ nửa đầu thập niên 70 thế kỷ XX trở về trước hầu như đều nhập tâm bài hiệu đoàn ca Phan Châu Trinh hành khúc của thầy Hoàng Bích Sơn – năm nay đã hơn 90 tuổi và là người từng gắn bó với trường Phan Châu Trinh hơn hai chục năm trời, ngay từ khi trường mới vừa thành lập.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Thầy Cô | Bạn nghĩ gì về bài viết này?