Thơ: Lời của trái tim khô (Diệp Văn Tào)

Sáu mươi năm, tuổi đời đâu còn trẻ.
Đã hết rồi, đã bỏ hết cuộc vui,
Đã ôm trọn, một kiếp người dâu bể,
Đã buông xuôi, mà đợi Chúa gọi về.

Bỗng.
Em chợt đến, như mây mùa hạ.
Em là mưa, là bóng mát đời anh,
Là “Én Vàng” lượn hát khúc xuân xanh
Là nàng thơ anh nương nhờ, gởi gắm.

Nhưng em ơi!.
Tình đôi ta, xa cách một đại dương,
Xa cách con đường, xa cách yêu thương,
Xa cách tuổi đời, chờ nhau mòn mỏi,
Xa cách cuộc tình, còn mãi vấn vương.
Anh sẽ không thêm phần trăm nào nữa,
Để ngợi ca, nhan sắc một giai nhân.
Anh cũng không bớt lời nào đã hứa,

Là:
“Mang yêu thương em, xuống tới mộ phần”

Diệp Văn Tào

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Văn Thơ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s