Thơ: Có lẽ nào (Diệp Văn Tào)

Em cứ im lặng đi, để được nhìn thấy anh buồn. Em cứ để anh độc thoại đi, cho anh ngớ ngẩn, thẩn thờ để anh làm thơ, phải vậy không em!? Hay em muốn cả khoảng trống trắng này (facebook) chỉ để một mình anh viết, chỉ để một mình anh xem, cho vừa lòng em?

Thà không có sông, không lớn không ròng,
Để không bóng người chờ đợi sang sông.
Thà Ông lái đò đi hoang mãi mãi,
Để tình yêu đâu đến nổi long đong.

Có lẽ nào, dòng sông nay đã cạn,
Để Ông lái đò, bỏ bến đi hoang.
Có lẽ nào, khách sang sông vắng bóng,
Để bến sông xưa, nay đã điêu tàn.

Diệp Văn Tào

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Văn Thơ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s