Lễ Tri Ân Thầy Cô (Trần Hoa)

Lời thưa trước: Bài được viết ngay sau ngày tổ chức nhưng vì nhiều lý do phải di chuyển liên tục từ Trung đến Cao nguyên, Tây nguyên rồi xuôi dần vào Nam trước khi rời khỏi Việt Nam, nên mãi đến hôm nay bài mới được đưa lên Blog sau khi hiệu chỉnh một vài lỗi sai. Rất mong sự thông cảm.

* * *

Ý kiến tổ chức Buổi Lễ Tri Ân Thầy Cô được đưa ra thảo luận giữa một số bạn bè và thân hữu cùng với bạn Phạm Tình vào khoảng đầu tháng 6.2012. Thế nhưng bạn Phạm Tình đột ngột ra đi vào sáng ngày Thứ Bảy 9.6.2012 cũng không làm quý bạn còn lại nản lòng và ý kiến này vẫn được các bạn tiếp tục giữ vững dù ít nhân sự, và dù thời gian không cho phép.

Thế nhưng buổi LỄ TRI ÂN THẦY CÔ cũng đã diễn ra thật tốt đẹp và đầy chân tình vào lúc 17.00 giờ chiều Thứ Bảy 30.06.2012 tại nhà hàng TÁO ĐỎ đường Nguyễn Thiện Thuật, tp Đà Nẵng.

Theo chương trình đã gởi thì buổi lễ sẽ được bắt đầu vào lúc 17.00 giờ nhưng rồi buổi lễ cũng đã trễ đi mất khoảng 30 phút.

Trễ nhưng rồi lại không trễ. Vì sao?

Vì những cảm tình giữa bạn bè, giữa Thầy Trò sau một thời gian không gặp.

Đúng vậy làm sao ta gặp được quý Thầy Cô, bạn cũ như khi ta còn đi học dưới chung một mái trường, và làm sao ta gặp được khi tuổi đời càng ngày càng chồng chất với những lo toan cho cuộc sống, và làm sao ta gặp được khi tóc trên đầu ta lại càng lúc càng vơi dần màu đen của tuổi thơ, và cũng làm sao ta gặp được khi ta phải luôn bận rộn với con với cháu… và v.v…

Tay bắt mặt mừng trong niềm vui phấn khởi, những cái bắt tay thâm tình, những ánh mắt đầy thiện cảm, yêu thương dành cho nhau giữa bạn bè, và đặc biệt dành cho những người Thầy yêu quý của chúng ta những năm tháng xa xưa…

Và trễ nhưng vẫn không trễ vì lòng của những người hiện diện vẫn luôn còn những điều muốn nói, muốn trao nhưng chưa trao, chưa nói hết.

Những ngày cuối tháng sáu trời Đà Nẵng nóng và nóng như thiêu đốt thế nhưng ngay giờ phút này của buổi lễ cơn mưa đã trút xuống mang đến cho bao người sự mát dịu từ tâm hồn. Từ đó lòng mọi người như càng vui và hớn hở hơn. Những sự hớn hở như khi ta vẫn là đám học trò còn ở dưới mái trường những lúc chờ đón Thầy vào lớp.

Thế rồi những lời chào mừng vang lên từ sân khấu đã đưa mọi người trở về giây phút mở đầu buổi lễ với ý nghĩa ngắn gọn nhưng mang đầy tình cảm yêu thương dành cho quý Thầy cũng như tất cả quý bạn bè hiện diện.

Vừa dứt lời chào mừng thì cũng là lúc người Thầy cao niên Hoàng Bích Sơn đến tham dự vì trời mưa, và chờ người đón chở đến nhà hàng. Vừa mới bước vào chưa kịp ngồi, Anh Băng Thanh – một cựu học sinh PCT – người hướng dẫn chương trình đã mời Thầy thay mặt quý Thầy hiện diện để gởi đôi lời đến quý học sinh có mặt cũng như không có mặt. Với cái tuổi gần 90 nhưng giọng của Thầy vẫn vang vang, nhưng sao tôi thấy có chút u buồn. Thầy gởi đến quý học trò những lời cầu chúc, những lời cầu mong, hay Thầy nhắc vội những kỷ niệm của một thời xa xưa, và Thầy cũng không quên gởi đôi lời đến quý Thầy khác những câu nói, những lời chúc sức khỏe và mong gặp lại…

Nghe nhạc phẩm Người Thầy (Nguyễn Nhất Huy sáng tac, Ca sĩ Cẩm Ly trình bày) bấm vào: http://www.youtube.com/watch?v=-b3Y4kQcgF4

Rồi buổi lễ lại lắng đọng trong yên tĩnh khi anh Băng Thanh nhắc đến tên một số Thầy yêu dấu đã ra đi, và những vị Thầy không có cơ hội có mặt hôm nay. Nhắc đến tất cả quý vị này trong bầu không khí trang nghiêm với vỏn vẹn hơn 70 người để mời tất cả cùng đứng dậy dành một phút mặc niệm tưởng nhớ. Và cũng trong phút giây mặc niệm này anh cũng không quên nhắc đến một người bạn trong số tất cả các người bạn quá cố – đó là bạn Phạm Tình niên khóa 6572 vừa ra đi cách nay vừa đúng ba tuần. Nhắc đến tên bạn Phạm Tình như một lời nhắn gởi cho bạn hay một phần tâm nguyện của bạn đã được anh em thực hiện. Tuy anh không có mặt chung vui trong buổi lễ nhưng sự có mặt đông đủ từ hiền thê của anh – Chị Nguyễn Thị Bích Thủy và hai người con (gái: Phạm Dương Cầm, trai: Phạm Thủy Cương) đã mang đến cho mọi người nói chung một niềm vui và hy vọng riêng anh Phạm Tình nới chín suối đã mở miệng mỉm cười chia vui cùng mọi người.

Nhắc đến công ơn Thầy Cô, những người đã tận tụy hướng dẫn đưa ta đi vào cuộc sống với những kiến thức thu thập. Nói đến Thầy Cô là nói đến một đạo lý bất di bất dịch “Không Thầy đố mày làm nên”. Thật vậy công ơn này sau công ơn sinh thành và dưỡng dục của cha mẹ thì thật không còn gì để quên, để xao lãng.

Và khi nhắc đến ơn nghĩa Thầy Cô làm sao ta diễn tả hết, và bút mực nào viết cho xong. Lời nhạc cám ơn Thầy, những câu nói biết ơn, tạ ơn…

… Cám ơn Thầy và cám ơn cô đã cho em niềm vui đến trường

Cám ơn Thầy và cám ơn cô đã cho em rạng ngời ước mơ…. (Cám Ơn Thầy-sáng tác Nguyễn Duy).

Rồi những bó hoa đẹp, như tấm lòng mở rộng của các bạn nữ trong những tà áo dài đủ màu đủ sắc thay mặt tất cả các bạn hữu có mặt dâng tặng Thầy Cô là những cữ chỉ thật đẹp, thật dễ thương, và thật khó quên. Những tà áo thướt tha, những ánh mắt kính trọng, cung cách dâng tặng… là những gì mà chúng ta có thể làm được ngay trong giây phút nầy với quý Thầy, quý Cô.

Tôi với những ưu ái cá nhân không thể nào nói hết những cảm nhận của riêng mình khi thấy sự hiện diện của khá đông bạn bè không cùng niên khóa. Nét mặt vui tươi, hồn nhiên của những người bạn lứa tuổi nội, ngoại khi đứng đón quý Thầy Cô khi cơn mưa đột ngột rớt xuống.

Tôi lại càng không thể kể được những cảm nhận ân cần khi được bắt tay với những người bạn cùng trường năm xưa mà bao năm xa cách chưa một lần gặp.

Và rồi tôi cũng không thể nào nói hết những cảm xúc khi nghe những lời nhạc thiết tha ca ngợi những công lao cao quý của quý Thầy Cô được cất lên trong không khí ấm cúng khi thời tiết dịu lại sau cơn mưa, xóa tan đi những ưu lo với những ngày nắng với cái nóng rát bỏng, bực bội và khó chịu.

Tôi lại càng không thể cầm lòng khi nhìn thấy Thầy Nguyễn Nguyên – cựu giáo sư chuyên toán với những con số khô khan, những phương trình ẩn dụ, những đường cong, thẳng hình học khó chịu đứng ca bài “Em Đến Thăm Anh Đêm Ba Mươi” đầy quyến rũ, thướt tha, yểu điệu không cần tập dượt nhưng vẫn ăn nhịp với ban nhạc và song ca với một người học trò khác.

Và làm sao tôi quên được lời dặn dò tỉ mỉ của Thầy Hoàng Bích Sơn – với gần 90 tuổi đời vẫn cố gắng hiện diện dù rằng sức khỏe không cho phép. Nhưng Thầy vẫn nói những lời thiết tha gởi chung đến những người học trò một thưở nay tóc đã bạc, đã điểm trắng đen….

Và làm sao quên được hình ảnh quý Thầy đi quanh các bàn học sinh để cùng cụng ly chúc mừng.

Và làm sao tôi quên được cảnh từng Thầy với từng cụm học trò trao đổi, trò chuyện, cười nói vang vang giữa đêm trời tối dần.

Và rồi làm sao, làm sao quên… rồi không thể nào và không thể nào quên …. Nhiều lắm.

Đến lúc này mới thầy được cái Tình Thầy Trò mà ta đã được học. Cái Tình Thầy Trò muôn đời thắm thiết trong văn hóa, trong cảm nhận, trong đạo lý….

Tạ Ơn, Cám Ơn, Tri Ân…. Từ nào cũng được, từ nào cũng đúng, và từ nào cũng hay cũng có những ý nghĩa riêng của nó. Nhưng cung cách mà anh em trong BTC cho đến những người bạn cựu học sinh nam cũng như những người bạn nữ hiện diện thật đã nói lên hết những gì chúng ta muốn nói.

Và thật khó quên khi nhìn thấy những nét vui trên khuôn mặt quý Thầy khi nhận những bó hoa tình nghĩa, những bó hoa của biết bao tấm lòng quyện cùng màu sắc tươi nở trong đêm tối từ những người cựu nữ học sinh một thời xa xưa.

Sau khi trao hoa, tặng quà đến quý Thầy Cô là phần ăn uống, và phụ diễn văn nghệ.

Qua lời ca tiếng nhạc của các “ca sĩ” “nhạc sĩ” đã thay mặt chung cho mọi người một thời là học sinh Phan Châu Trinh gởi đến quý Thầy Cô những tình cảm thân thương và triều mến nhất.

Thế mà đáng ra chương trình đã phải chấm dứt ở điểm thời gian 19.00 giờ nhưng thật sự mối tình này đã phải kéo dài thêm gần 2 tiếng đồng hồ nữa và hình như chưa muốn dừng lại.

Nhưng nghĩ đến sức khỏe của chung quý Thầy, nên dù không muốn, BTC cũng đã phải tạm kết thúc trong sự luyến tiếc và trách móc ôi sao thời gian trôi nhanh thế!

Ngày Thứ Bảy 30.6.2012 với chỉ vài ba tiếng nhưng chúng ta tất cả cho dù con số chẳng là bao so với hàng chục vạn người đã từng là học trò của quý Thầy suốt hơn 60 năm qua đã thật sự nối kết lại một sợi dây tình cảm cao quý, mà hình như bị quên lãng đi theo thời gian vì nhiều điều không thể nói.

Sự cũng chung tay góp sức tạo dựng một buổi lễ như vậy không dễ nhưng rồi chúng ta đã làm được một phần nào phải không các bạn. Làm sao cho thật đúng nghĩa thì tùy theo sự hiểu biết và nhận thức của mỗi người. Riêng cá nhân tôi khi rời khỏi địa điểm nhà hàng ra về khi đường đêm vắng im lìm. Bước ra đường và bước vội dưới những hạt mưa rơi nhẹ, lòng tôi vẫn còn thấy bao điều tôi vẫn chưa làm tròn.

Những ngày trước trời Đà Nẵng nóng nực, tôi cảm thấy khó ngủ nhưng sao các đêm sau buổi lễ tôi đã tìm thấy những giấc ngủ ngon. Không hiểu các bạn thế nào nhưng trong thâm tâm tôi vẫn nghĩ các bạn cũng sẽ có được những niềm vui như tôi vậy.

Lời chia tay trong hy vọng 5, 10 năm nữa chúng ta cũng sẽ mong và gặp quý Thầy. Thật làm tôi xót xa khi nghĩ đến. Nhưng cuộc sống vẫn luôn là niềm hy vọng phải vậy không các bạn.

Thôi một lần nữa, xin cám ơn tất cả… và tất cả từ Thầy Cô và bạn hữu.

Viết từ vùng cao nguyên Việt Nam khi trời đã chuyển ngày và hoàn tất chỉnh sửa sau khi rời khỏi Việt Nam.

Trần Hoa

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Thầy Cô. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s