Lá Thư Tình (Diệp Viễn Du)

LÁ THƯ TÌNH (trên Facebook)

Một buổi sáng bầu trời rực rỡ, bừng lên như đón chào một ngày mới, một tin vui mới nào đó. Qủa thật, khi nghe giọng nói của em qua điện thoại, thì mọi chờ mong, xao xuyến, khắc khoải trong lòng anh mấy hôm nay đều tan biến.

Nhưng anh đâu có ngờ rằng, em lại báo một tin thật buồn như thế ư! Có lẽ nào, linh cảm của anh, của một cuộc tình mong manh như sương khói, giòn tan như bong bóng trời mưa của chúng mình đến sớm như vầy hỡ em!? Anh tự chê trách mình, đã là một người đàn ông thật sự, đứng tuổi như anh. Thế mà lại quá yếu mềm, ủy mị đến nỗi phải nghèn nghẹn trong lòng khi nghe em nói những lời chia tay chua xót, những lời dứt tình đắng cay kia chứ?

Em ơi! Làm sao anh có thể trách cứ một người phụ nữ thông minh, chân tình, nhân từ như em được. Mà ngược lại, anh càng thương yêu em nhiều hơn nữa. Lý trí đã thắng con tim em. Danh dự, đạo hạnh đã chinh phục sự lãng mạn của em. Trách nhiệm, bổn phận của em đối với chồng con đã thắng một người tình hờ, vớ vẩn như anh. Anh cảm ơn em đã mang đến cho anh một cơn mưa tưới mát tâm hồn già cỗi, một con tim khô úa này của anh.

Bây giờ em đã chia tay anh, chia tay tình yêu chúng mình. Có nghĩa là em đã thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn của tình yêu lạc lối, viễn vong. Chấm dứt một cuộc chiến giữa lý trí và con tim.

Bây giờ thật sự khoảng trống vắng message của em chỉ để anh viết rồi đọc một mình thôi. Anh sẽ mãi mãi viết để ca ngợi tình yêu dở dang của chúng mình, dù anh biết sẽ không còn trông mong em hồi âm.

Bây giờ thật sự Con sông kia nay đã cạn, bóng dáng Khách sang sông cũng sẽ đi biền biệt và ông Lái đò cũng tàn tạ vì chờ mong mòn mỏi để rồi mất hút, bỏ lại bến sông xưa nay đã điêu tàn.

Sáng nay anh nhận được món quà của em. Một món quà cuối cùng em biếu anh làm kỷ niệm. Anh cảm ơn em rất nhiều. Trong anh bây giờ thật sự trống vắng, buồn hiu. Anh đánh mất em rồi, thì còn gì để thiết tha. Món quà của em, anh sẽ dùng để uống cà phê. Anh sẽ nếm từng giọt đắng màu đen lung linh thật đẹp của tình yêu chúng mình.

Anh biết, ở bên ấy em vẫn đọc thư anh đấy, em vẫn buồn như anh vậy thôi. Nhưng em cố tình không trả lời thư anh. Anh biết, em vẫn đón nhận những nụ hôn này của anh, em vẫn cảm xúc như ngày nào nhưng em không nói ra thôi vì em vẫn còn yêu anh mà, phải không em?

Thôi thì, chúng ta hãy trả lại cho nhau con đường xưa, dù nơi đó lối đi đã mòn, dù không gian yêu thương bớt đi ấm áp nhưng chẳng có nơi nào đẹp hơn đâu em. Chúng ta chấp nhận chia tay nhau là điều sáng suốt. Rồi đây anh cũng sẽ khép chặt lại cánh cửa con tim để giữ nguyên hình bóng em. Anh sẽ mãi mãi trân quý, ngắm nhìn, yêu thương em cho đến khi nhắm mắt lìa trần và mang nó theo xuống tới mộ phần. Chúc em hạnh phúc bên chồng và con.

Người tình chưa bao giờ đối diện với em: DIỆP VIỄN DU.

Diệp Viễn Du

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Văn Thơ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s