Âm Nhạc: Ca sĩ và các bài hát giọng Quảng (1/2) (Ngọc Nhân)

Lời người viết: Tình cờ đọc trong Blog vào ngày 11.09.2012 có bài viết với tựa ”Mưa Chiều Kỷ Niệm – ca sĩ NT”, trong đó có mail của NT viết “NT mời coả loàng nghe cái ni cho dzui hỉ. Coa sĩ hoát tiếng woãng nôm hay wóa chừn chừn nì! Nghe moà thắm thía lun! Hic… Nhớ nhòa wóa chừn! Thân.”

Rồi BBT viết ca khúc do ca sĩ NT hát và ca… Nhưng nay sau khi đọc kỹ qua mạng, tôi đã tìm thấy nhiều tài liệu, bài viết viết về những ca khúc này. Và người nữ ca sĩ hát không phải là NT mà chính là nữ ca sĩ Ánh Tuyết chủ nhân phòng trà ca nhạc ATB trên đường Nguyễn Văn Trỗi, quận Phú Nhuận, Sài Gòn hiện nay… Vì vậy mới có bài viết này.

* * *

”… giọng Quảng sao mà mộc mạc, chân chất, thật thà lại đơn giản. Mỗi từ ngữ như mang tâm trạng, như trút hết cả tâm can, nỗi lòng của người nói trong đó. Đôi ba từ còn cho thấy được sự tự ti, tự phụ của con người xứ này. Càng nghe tôi càng thấy thương thương, tội tội cái giọng Quảng, có cái gì đó chất chứa bên trong mà chưa ai hiểu được. Từ đó tôi mới tự hỏi lòng tại sao mình không hát bằng giọng Quảng một cách nghiêm chỉnh để người nghe có thể thấu hiểu và chia sẻ.” Ca sĩ Ánh Tuyết.

Rồi ca sĩ Ánh Tuyết cho biết thêm: Lâu nay mọi người hát giọng Quảng chỉ mang tính châm chọc, hoặc trình bày trong các trích đoạn hài kịch nhằm mục đích gây cười nhưng ít ai hát một cách nghiêm túc. Tôi là người tiên phong trong lĩnh vực này, là người hứng mũi chịu sào trước “búa rìu của dư luận”. Nhưng không hề chi, quan trọng là thông qua cách thể hiện như vậy tôi muốn người Quảng Nam cũng hãnh diện với giọng nói của mình và góp phần bảo tồn văn hóa trong giọng nói. Ở Hội An hiện tại du lịch đang phát triển nhưng những từ địa phương tính lại đang dần mai một và mất dần. Mọi người nơi đây không còn tự tin dùng tiếng địa phương để trao đổi mà họ dùng ngôn ngữ khác hoặc giả giọng của vùng miền khác để giao tiếp. Nếu như những ngôn ngữ địa phương này mất đi thì đó là một nỗi đau của tôi.

Rồi nhà thơ Đỗ Trung Quân được mọi người biết đến khi một bài thơ mang tên Bài Học Đầu Cho Con, ông viết năm 1986 của ông đã được nhạc sĩ Giáp Văn Thạch phổ nhạc tựa đề Quê Hương vào đầu năm 1990 ”… Quê hương là gì hởi mẹ/ Mà cô giáo dạy phải yêu/ Quê hương là gì hở mẹ/ Ai đi xa cũng nhớ nhiều…” đã viết: ”Ý tưởng hát nhạc bằng giọng Quảng Nam, hát bằng chính giọng vùng miền của Ánh Tuyết là một ý tưởng độc đáo. Đó không phải là sự đùa cợt, pha giọng hay giả giọng nào cả nên tạo cho người nghe một cảm giác thú vị. Nhiều bạn bè tôi đã nghe qua và đều rất thích những ca khúc này. Phải nói Ánh Tuyết là người rất thông minh, hài hước và ngộ nghĩnh khi chọn cách thể hiện ca khúc như vậy. Sau cái cảm giác buồn cười ban đầu thì ta thấy được sự nghiêm chỉnh, cái đẹp trong việc hòa âm, phối khí của cô.”

Và ca sĩ Ánh Tuyết nói tiếp: … Dù sống xa quê đã lâu, cô vẫn thường xuyên đi về thăm Phố Cổ, để khỏi “bị mất giọng Quảng”. Trong cộng đồng người Quảng xa quê, cũng có một số người mặc cảm vì giọng nói quê hương. “Họ không thấy tự hào. Tuyết thấy buồn ghê”, cô tâm sự.

Vì thế, cô cho biết mình muốn làm cái gì đó để tôn vinh tiếng Quảng, nơi “… chưa mưa đõa thám” (chưa mưa đã thấm). “Rượu Hồng đồ chưa nhám đõa sa” (rượu Hồng đào chưa nhắm đã say). Và rằng, “hát giọng Quảng để dành cho người Quảng, người cần học nghe tiếng Quảng, người yêu tiếng Quảng, cảm tình đặc biệt với xứ Quảng và cả người chỉ yêu… một người Quảng”.

Xin mời nghe 2 ca khúc

1. Mưa Chiều Kỷ Niệm – Ánh Tuyết – hát giọng Quảng Nam

2. Nỗi Buồn Hoa Phượng – Ánh Tuyết – hát giọng Quảng Nam

Nghe giọng Quảng để nhớ giọng Quảng, để biết giọng Quảng… và đôi khi đã sống cùng với chất giọng này từ nhỏ mà ta vẫn không hay chưa chiêm nghiệm tường tận cái hay của riêng chất giọng đặc biệt này… hay của mỗi vùng quê hương khác nhau, như Huế, Hà Tĩnh, Quảng Trị, Bình Định, Phú Yên, hoặc Nam, Bắc…. .

Ngọc Nhân

Nhưng để dễ theo dõi hay nhận biết ca từ trong ca khúc, xin đính lèm lời của các ca khúc:

Mưa Chiều Kỷ Niệm (Sáng tác: Duy Yên & Quốc Kỳ)
Nhớ chiều nào em đến thăm anh/ Hai bên đường phố đã lên đèn/ Mưa xuân giăng giăng mờ trắng khung trời/ Ngồi bên nhau lưu luyến/ Mưa thấm ướt đôi bờ vai
Tiếng nhạc tình xao xuyến đôi tim/ Mưa giao hòa nước mắt ân tình/ Tay đan tay trong tiếng đàn trầm/ Nhìn nhau nhưng không nói/ Sợ tình yêu chóng phai
Nhưng hôm nay xa rồi hương xưa đã phôi phai/ Mưa bay trong khung trời quạnh hiu sau màn lá
Mưa rơi rơi vô tình nghẹn ngào tràn ngập lòng/ Chiều buồn về lạnh lùng xót xa tình đầu tiên
Có một mình anh đứng trong mưa/ Nơi đây hình bóng cũ mịt mờ/ Em ra đi không nói một lời/ Từng chiều mưa dĩ vãng/ Xao xuyến mãi trong lòng anh
Những chiều buồn hiu hắt thương ai/ Mưa âm thầm phố cũ đêm dài/ Trong cô đơn hình bóng một người/ Tìm ai trên phố cũ/ Tình yêu không thấy đôi.

Nỗi Buồn Hoa Phượng (Sáng tác: Thanh Sơn)
Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn/ Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương/ Ngày mai xa cách hai đứa hai nơi/ Phút gần gủi nhau mất rồi/ Tạ từ là hết người ơi!
Tiếng ve nức nở buồn hơn tiếng long/ Biết ai còn nhớ đến ân tình xưa/ Đường xưa in bóng hai đứa nay đâu/ Những chiều hẹn nhau hết rồi/ Giờ như nước trôi qua cầu.
Giã biệt bạn lòng ơi! Thôi nay xa cách rồi/ Kỷ niệm mình xin nhớ mãi/ Buồn riêng một mình ai/ chờ mong từng đêm gối chiếc/ Mối u hoài này ai có hay.
Nếu ai đã từng nhặt hoa thấy buồn/ Cảm thông được nỗi vắng xa người thương/ Màu hoa phượng thắm như máu con tim/ Mỗi lần hè thêm kỷ niệm/ Người xưa biết đâu mà tìm.

Ngọc Nhân (viết từ nhiều nguồn bài vở trên net)

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Âm Nhạc. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s