Thơ: Áo Da (Diệp Viễn Du)

Mẹ cho tôi một chiếc áo da
Áo da tôi mặc cho tới già
Ăn cơm, ăn phở mà không lớn
Nên giờ chỉ thấy còn xương da.

Người ta cứ bảo sao kỳ lạ?
Ngày ngày cứ mãi sống bê tha
Rượu vào một lít, lời ra rả
Bởi vì… tôi là một “đại da”

————-
(Diệp Viễn Du thân tặng các bạn già… Khà khà khà….)

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Văn Thơ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s