Chia Sẻ Cuối Tuần: Bệnh và Lười (st-net)

Bbt. Sống trong gia đình nên săn sóc cho nhau và tìm hiểu cặn kẽ, đừng vội trách móc, giận hờn. Thiếu hiểu biết săn sóc kịp thời, là vô tình mình đẩy người mình thương vào cõi chết sớm hơn, do thiếu tìm hiểu, cảm thông và chăm sóc muộn màng.

Không một ai có được niềm vui thực sự, trừ khi người ấy được sống trong tình yêu thương.

Bạn hãy dành thời gian cho những người xung quanh mình – cho dù chỉ là để làm một việc nhỏ nhoi! (Albert Schweitzer)

***

Bệnh và Lười

Cũng như các bà vợ khác ở hải ngoại, vợ tôi kỳ này làm biếng quá.  Đi làm về là nằm trên giường xem phim bộ, chẳng chịu nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa gì ráo. Tôi có la, nàng ấp úng trả lời:
– Em thấy mệt quá, chẳng làm gì được cả. Nằm nhưng không ngủ được nên mới bật máy xem phim, chứ không cố ý xem phim. Nàng chơi chữ ghê, xem mà không xem, nàng biện hộ kiểu này ai nghe cho được.

Tôi định bụng hôm nay về mà bếp núc lạnh tanh, sẽ đập tan cái TV ra cho biết mặt. Về nhà, quả nhiên cơm canh không có, đứa con nhỏ hoảng hốt:
– Ba ơi, anh Hai đưa má vào bệnh viện rồi, má bị xỉu phải cấp cứu.

Tôi vội vã vào nhà thương. Người ta đã chẩn bệnh xong. Vợ tôi có lẽ bị ung thư xương. Hèn chi mấy tuần nay nàng đau nhức, than thở mà tôi nghĩ nàng giả bộ nên không thèm nghe, cũng chẳng đưa đi bác sĩ.   Bệnh ung thư phát mạnh quá, sau vài tuần, bác sĩ cho biết nàng không còn ở với tôi được bao lâu nữa. Ung thư ngực thì cắt vú, ung thư xương không biết cắt ở đâu! Phổi vợ tôi cũng có vấn đề, vì bao năm qua phải hít thở khói thuốc lá tôi hút. Tôi không dám nói với nàng tôi đã nghĩ xấu và giận nàng không chịu nấu cơm, dọn dẹp. Cô vợ đầu ấp tay gối bao nhiều năm mà nàng đau đớn, bịnh nặng tôi cũng không biết. Vậy mà nàng vẫn cố gắng đi làm kiếm tiền, chỉ khi về mới nằm liệt ra thôi.

Tôi hối hận quá chừng, trốn vào nhà vệ sinh của bệnh viện khóc rấm rứt. Thằng Tây đen nhìn tôi ái ngại, hỏi tôi có OK không. Tôi không biết than thở cùng ai, nên dù tiếng Anh dở ẹt, cũng sổ một tràng.

Nó có vẻ thông cảm nhưng chỉ phán được một tiếng “sorry” rồi đi ra.

Tôi trở vào phòng thăm vợ. Mới mấy tuần mà nàng ốm nhom xanh lè, tay chân dây rợ, kim chích chằng chịt. Nàng thì thầm:
– Ở đây buồn và ồn quá, em muốn về nhà. Em sẽ nấu món giả cày mà anh thích đó.

Tôi vỗ về:
– Em ráng lo nghỉ ngơi, đừng bận tâm.

Tôi ráng nấu mấy món ngon đem vào nhà thương, nhưng nàng không ăn được nữa. Tôi lại khóc. Lạ ghê, trước giờ tôi rất oai phong, la mắng vợ con mỗi ngày, uy quyền lắm mà bây giờ mít ướt quá sức…

st-net

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Đời Sống, Xã Hội. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s