Quê tôi miền Trung sau mùa bão lũ – P. 3/3 (Ngọc Nhân)

Cũng trong Clip video Nhạc Quê tôi miền Trung sau mùa bão lũ, ngoài hai ca khúc 1. Sau Mùa Bão Lũ của nhạc sĩ Quỳnh Hợp phổ thơ của Nguyễn Phan Quế Mai do ca sĩ Hoàng Hải Đăng trình diễn và 2. Quê Em Mùa Nước Lũ của nhạc sĩ Tiến Luân do ca sĩ Phương Mỹ Chi trình diễn. NN còn đính kèm các bài thơ sau đây của một số tác giả, xin ghi lại để dễ theo dõi… và chia sẻ…

Nét chữ trong lũ (Nguyễn Quang Vinh)

Trong đổ nát ngôi trường qua lũ lớn
Cầm trên tay cuốn vở, ngẩn ngơ nhìn
Ôi cô giáo miền núi cao gian khó
Sao chữ em tăm tắp đến khó tin
Nâng trang giấy bùn lấm lem và ngắm
Cô giáo ơi, nước mắt tôi rơi
Trong bão tố, dập vùi và thiếu đói
Chữ em bay như cánh hạc giữa đời./-

Miền Trung, tôi thấy rồi em! (Nguyên Thạch)

Tôi thấy rồi em
Nước tràn bờ lênh láng
Tôi nghe rồi em
Cả biển nước mênh mông
Nước nuốt mất ruộng đồng
Nước cuốn trôi phố thị
Kia, người mẹ, tay bồng tay bế
Nọ, cụ già, túi rách đeo vai
Đó, con thơ, nước mắt lăn dài
Đây, vợ hiền, khóc chồng tang trắng
Đeo một mớ bùi nhùi, di tản lên nơi cao, ngậm đắng nuốt cay
Mang một mớ tạp nham, bỏ của cải thoát thân,
Khốn cùng, đã trắng hai tay
Lại càng tay trắng, đọa đày trầm kha
Vách phên, tạm gọi là nhà
Cuốn trôi sạch bách, cửa nhà còn chi
Gia tài, cơm gạo hẩm thiu
Quăng vào biển nước, tiêu điều xác xơ
Chút cứu trợ, dăm ba gói mì, với vài “lon”, húp cháo
Chút lòng vàng, tiếng an tiếng ủi, riêng thân phận đói nghèo
Từ nay, mang cả mốc meo
Tay gồng tay gánh leo trèo sơn khê./-

Miền Trung (Đuyên Hồng)

Miền Trung
Oằn lưng mình gánh bao trận bão.
Miền Trung
Đau thắt lưng một dải đất chập chùng lũ lụt
Nắng mùa hè cháy bỏng triền gió cát
Nơi mùa mưa nát đất sầy đường
Nơi hạt cơm cũng đượm cả gió sương
Những cô bé tóc vàng hoe sạm nắng
Những cậu con trai gẫy nhẵng nước da nâu
Khổ đau thấm sâu vào đất ấy từ lâu
Miền Trung gánh hai đầu châu thổ
Bắc Nam đôi vựa thóc quê nhà
Miền Trung uốn mình nên dáng
Đất Mẹ thướt tha
Miền Trung
Mịt mù gió lào
Bập bùng nắng lửa
Miền Trung
Lũ trôi sông lở
Vàng võ da người
Trắng hạt muối biển khơi
Miền Trung
Sướng ít khổ nhiều
Miền Trung
Tan hoang trong mưa bão
Nước mắt người Miền Trung
Cay như quả ớt chỉ thiên
Dành dụm từng đồng tiền
Mẹ hiền
Lưng còng vai sả
Quanh năm ra vào gốc rạ vườn cau
Những người cha
Tuổi tứ tuần bạc tóc từ lâu
Hằn trên khuôn mặt nhàu
Những nếp nhăn nhiều hơn sóng biển
Miền Trung
Cơn lụt vừa qua
Bão xa lại đến
Làng chài trắng khăn
Những người vợ ngày đêm
mong thuyền chồng cập bến
Biển dịu êm như nồi cơm
Bỗng nổi cơn cuồng nộ
Xác người xấu số
Không mồ chôn thân… /-

Bão ơi!!! (Bạn có nickname Thầy Phán)

Bão ơi, đừng đến nữa,
Quê tôi nghèo lắm rồi
Mẹ còng lưng bám đất
Mái tranh vừa lên ngôi.
Bão ơi, xin đừng nổi
Cha khó nhọc suốt đời
Lênh đênh trên sóng nước
Kiếm chút mồi nuôi con.
Bão ơi! Đừng về nữa…
Miền Trung mảnh đất nghèo
Đạn bom thời khói lửa
Vết thương vừa thay da.
Bão ơi! Tôi sợ hãi
Cảnh tan cửa nát nhà.
Bao mồ hôi khó nhọc
Chỉ một giờ tiêu tan.
Một bạn tên Hưng viết:
‘Xót thương mảnh đất Miền Trung
Đạn bom thời chiến, bão bùng thời nay
Bão về gió quật đổ cây
Lũ to nước ngập dâng đầy xóm thôn
Nhà trôi, người chết, đói mòn
Tai ương tật bệnh dập dồn thương đau
Mến yêu san sẻ cùng nhau
Nối vòng tay lớn, ngọt ngào tình thương’…/-

** Tất cả các bài thơ sưu tầm từ nhiều nguồn Nett.

Ngọc Nhân

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Âm Nhạc, Văn Thơ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s