Trần Đình Quân và Khúc Tình Ca Xứ Huế – P. 4/4 (Trần Hoan Trinh)

Phần 4/4 – Phần Kết

Nhạc: Xin mời nghe ca khúc Ngày Ấy Đất Nước Hồi Sinh do ca sĩ Như Mai-Thiên Cơ trình bày… (mp3)

Ngày Ấy Đất Nước Hồi Sinh (st. Trần Đình Quân do ca sĩ Như Mai-Thiên Cơ trình bày)

Khoảng một năm sau, tự nhiên nghe học trò đồn ầm lên Quân đã tạ thế. Anh Đ. Ng. trước đây dạy Sử Địa tại trường Nữ Hồng Đức, bạn thân của gia đình Quân, điện thoại cho tôi, giọng run run :
– Anh biết chưa, Trần Đình Quân chết rồi!

Tôi thấy như mặt đất dưới chân mình đang rệu rã, đang tan ra, đang lún xuống, người cảm thấy ớn lạnh. Mày chết rồi sao? Chết rồi sao? Sao nhanh thế? Sao vội thế? Nước mắt từ đâu chảy nhoà cả hai má. Tôi đứng lặng đi, tâm trí như trơ cứng. Lâu lắm, tôi gọi lại cho Đ. Ng. :
– Anh nghe tin đó từ đâu? Nguồn tin có chắc không?

– Chắc! Một cô học trò của tôi vừa gọi điện thoại từ Sài Gòn ra báo. Bạn nó ở Cali vừa phôn về. Nhưng để tôi hỏi lại xem. Tôi có mấy người học trò cũ ở gần nhà Quân bên đó.

Chiều hôm sau, Đ. Ng. phôn lại :
– Tin đúng đó anh. Người học trò tôi đã đến nhà Quân, thấy nhà đang tụ tập đông đảo lắm. Quân chết thật rồi.

Tôi gọi điện thoại vào Sài Gòn, báo cho Mai Hoa và Hồng, hai người em ruột của Quân. Qua điện thoại, tôi nghe Hoa, Hồng khóc nức nở. Đêm đó, buồn quá, tôi thức trọn đêm, làm một mạch bài thơ MẶC NIỆM, định mai mốt đọc trong lễ truy điệu anh mà tôi và một số bạn bè định tổ chức.

MẶC NIỆM

Có một loài hoa đã bặt tăm
Có một cung thương đứt đoạn đành
Có một người đi không trở lại
Có người tri kỷ đã trăm năm

Ta với ngươi cùng dạy một trường
Ta thì dạy toán, ngươi văn chương
Ta mê thơ phú ngươi ca hát
Tiếng nhạc ngươi buồn thương vấn vương

Ta với ngươi như bát nước đầy
Khi chiều Bến Ngự sớm Nam Giao
Khi vào Thành Nội nhìn sen nở
Khi đứng Trường Tiền ngắm tơ bay

Ta ở đây còn ngươi bỏ đi
Đêm đêm nghe sóng vỗ rầm rì
Ta chừng trông thấy ngươi trôi nổi
Giữa Thái Bình Dương sóng phủ đầu

Nhớ những khi cùng ngươi chấm thi
Bãi cát Nha Trang nằm đợi đêm về
Đồi thông Đà Lạt chờ sương tỏa
Lạc giữa Sài Gòn quên lối đi

Ta ở trời đông nhớ ngươi trời tây
Đêm Ca-Li phố xá xe đầy
Ngươi có nhớ vầng trăng cố xứ
Trải ánh vàng ta ngươi ngất ngây ?

Khúc Tình Ca ngươi để dở dang
Tiếng hát Giang Châu đó bẽ bàng
Ta ở bên này ta thương nhớ
Ngươi nằm bên ấy có tang thương

Thôi cũng đành một nén hương thơm
Ta vọng ngươi hề thiên nhất phương
Hồn ta theo một loài chim nhỏ
Bay lạc vào sương khói mịt mờ.

Trần Hoan Trinh

Đó chỉ là tin vịt. Khi nghe Đ. Ng. xác nhận lại Quân chưa chết, tôi thấy mình chẳng vui chẳng buồn gì cả. Quân ơi! Bây giờ sống chết với anh cũng như nhau! Anh còn biết gì đâu! Ai thương, ai ghét, ai khen, ai chê, ai cười, ai khóc. Cũng thế. Cũng thế thôi. Anh còn biết gì đâu! Anh đã bỏ lại tất cả sân si hỉ nộ ái ố để đắm chìm trong một cơn mê. Cơn mê bất tận của kiếp người phù du bèo bọt… Chỉ còn lại đó những giòng nhạc của anh, những giòng nhạc đam mê tha thiết một thời, những giòng nhạc chắt chiu từ tim từ óc, từ một tâm hồn luôn luôn mở rộng để ôm lấy cuộc đời. Những giòng nhạc của anh sẽ bất tử. Bất tử trong lòng bạn bè, trong lòng học trò, trong lòng những người yêu…

Ngày 22.9.2003 (27-8 âm lịch) Quân tạ thế tại California, Hoa Kỳ. Mấy người bạn của tôi ở CaLi émail về cho biết, ngay khi anh vừa nằm xuống. Lần này tôi thấy bình tĩnh lạ, không hốt hoảng,  không choáng váng giao động như ngày nào… Tôi thông báo cho các bạn bè cũ của Trần Đình Quân ở Đà Nẵng. Tôi gọi điện thoại vào cho hai người em của Trần Đình Quân ở Sài Gòn. Hai em của Quân cũng đã biết tin rồi, đang chuẩn bị tổ chức tang lễ vọng cho anh và dự định về Huế tổ chức cầu siêu cho anh. Tôi đến dự buổi Mặc Niệm Trần Đình Quân tại nhà anh chị Đ. Ng., do một số học trò cũ trường Nữ Trung học Hồng Đức Đà Nẵng tổ chức. Ngồi lặng nghe các em nữ  sinh, bây giờ đã là mẹ là vợ, nhắc lại những kỷ niệm về Trần Đình Quân, những vui những buồn với anh một thời đã xa, tôi thấy tâm hồn êm ả, bình an chi lạ. Thôi, cho nó qua đi, luyến tiếc làm gì ! Chuyện gì đến thì đã đến rồi ! Thời gian anh mắc bệnh kéo dài lâu quá rồi, sống đời thực vật vô tri vô giác thì sung sướng gì đâu ! Chỉ làm khổ thêm cho vợ cho con mà thôi.

VỖ VỀ

Ngươi chết rồi sao ? Thôi cũng xong !
Sống như cây cỏ cũng bằng không
Khổ con khổ vợ đày thân xác
Kéo mãi cơn mê thấy não lòng

Mệt quá rồi một cuộc trăm năm
Kẻ tỉnh người say chuyện bại thành
Rồi ra thiên cổ còn chi đó
Một nấm mồ hoang lạnh ánh trăng

Ngươi bỏ đi sao ta thấy gần
Như nghìn trùng chẳng có cách ngăn
Thấy trong hương khói đang nghi ngút
Có bóng ai về như cố nhân

Thoang thỏang trời cao tiếng hát tình
Một thời còn bạch diện thư sinh
Thương ai áo vải xanh Tư Mã
Khuya bến Tầm Dương rượu tiễn hành

Thôi xin buồn thêm một đêm nay
Nghe tiếng đàn ngươi bên ly rượu cay
Ngày mai đập vỡ đàn, thơ đốt
Ta theo ngươi làm mây khói bay !

Trần Hoan Trinh

Đêm về, tôi một mình ngồi nghe lại mấy dĩa nhạc của anh mà tôi đã sưu tầm và còn lưu giữ : Khúc Tình Ca Xứ Huế, Bỏ Trường Mà Đi, Xin Cám Ơn Người, Thao thức, Bây giờ, ….. Tiếng hát ngọt ngào tình cảm của HÀ THANH, tiếng hát điêu luyện thướt tha của THÁI THANH, tiếng hát liêu trai hoang đường của KHÁNH LY, tiếng hát nỉ non nhẹ nhàng của THIÊN TRANG, tiếng hát tha thiết, xao xuyến của ÁNH TUYẾT, tiếng hát non trẻ thơ ngây của DẠ ÁI, …. như quyện lấy không gian, như tan trong trong thời gian, ru hồn tôi vào một cõi đầy mộng đầy mơ, ngan ngát hoa thơm cỏ lạ, như tự tình, như dằn vặt, như luyến tiếc, như xót xa và đầy ăm ắp kỷ niệm.

Xin cám ơn người từng nói với tôi,
Dù cho sớm nắng chiều mưa tình vẫn như ngày nào.
Xin cám ơn người từng nhớ tới tôi
Dừng chân giây phút bên trời tìm về kỷ niệm
Xin cám ơn người từng khóc với tôi
Buồn vui xin giữ cùng nhau giọt nước mắt lần đầu
Xin cám ơn người còn khóc với nhau
Một mai tiếng hát chìm sâu
Chẳng biết khóc lời nào… (Xin Cám Ơn Người)

Pic_06_ngoi-thay-vy-hien-son-quan-ho-duy-trinh-kha-dungthay-nguyen-van-dao-khai-tran-dai-tang-be-kinh_ATiếng hát tan dần trong đêm, thiết tha nức nở và buồn vô hạn, kéo hồn tôi trôi bập bềnh, bập bềnh … Tuổi thơ ấu. Tuổi thanh xuân. Con đường Lê Lợi Huế hai hàng cây xanh thẳng tắp, nắng đổ bóng lá đong đưa. Con sông Hương uốn quanh nước chảy lặng lờ. Đêm An Cựu âm thầm. Trưa Bến Ngự trầm tư. Chiều tàn trên thềm Thương Bạc, đêm lạnh trên bến Phu Văn Lâu … Thành Nội chiều mưa … Trường Tiền mờ trong sương sớm … Tất cả ẩn ẩn hiện hiện, tụ tụ, tan tan, mơ mơ, hồ hồ theo tiếng hát hoang đường thổn thức … Hình như có tiếng ai đó đang thỏ thẻ nỉ non, vuốt ve mơn trớn, khi bỗng khi trầm, xót thương cho những cuộc tình lỗi hẹn.

Ai ra đi đành quên ngày xưa đẹp sao
Bên ven sông còn nguyên màu hoa ngày nao
Trăm năm vẫn vẹn thề nối lại vạn nhịp cầu
Xa nhau lòng luôn nhớ mãi vẻ đẹp lòng nhau… (Khúc Tình Ca Xứ Huế, Trần Đình Quân)

Tiếng lục huyền cầm rời rạc, tiếng dương cầm từng giọt rơi rơi, tiếng vĩ cầm lê thê, tiếng sáo cao vút …. Tôi rơi vào giấc ngủ từ lúc nào. Trong mơ thấy mình biến thành một con chim yến nhỏ bay vút vào không gian mây cuộn, gió vần, sương giăng, khói toả, ngơ ngác tìm về một cõi trời vô định vĩnh cửu bình yên.

Thôi xin buồn thêm một đêm nay
Nghe tiếng đàn ngươi trong hơi rượu cay
Ngày mai đập vỡ đàn, thơ đốt
Ta theo ngươi làm hơi khói bay… (thơ Trần Hoan Trinh)

Trần Hoan Trinh

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Âm Nhạc, Ký Ức. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s