Thơ Xuân: Tình tự mùa Xuân (Thu Phong)

Nhớ chiều nào bên cổng trường Phan Thanh Giản cũ.TinhTuMuaXuan_ThuPhong
Em nhận được cành đào của mùa Xuân chờ đợi.
Rồi cách xa nhau một khoảng trời vời vợi…
Mùa Xuân này em vẫn nhớ về anh!

Bờ Bạch Đằng soi bóng nước trong xanh.
Hàng ghế đá choàng chiếc khăn huyền thoại.
Mây vẫn dáng tần ngần đứng đợi…
Như ngày nào hai đứa mới bên nhau.

Mùa Xuân này anh ở nơi đâu?!
Em vẫn nhớ mùa Xuân Đà Nẵng.
Nhớ những đêm trời Xuân trống vắng
Trăng thẹn thùng hôn lên mái tóc xanh.

Mùa Xuân ơi! Mùa Xuân sao vô tình.
Chiếc lá rơi bên bờ hè phố vắng,
Gió Xuân về trong nỗi buồn thầm lặng,
Có ai thấu hiểu được lòng ta?!

Một chút gần rồi bao tháng ngày xa…
Mùa Xuân về cho dâng đầy thương nhớ!
Em gửi anh vần thơ tình viết dở!
Chân trời xa mây màu thiếp bâng khuâng…

Thu-Phong
(trích Đặc san Hướng Vọng 2014)

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Văn Thơ, Xuân. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s