Viết cho một người bạn mới ra đi Nguyễn Văn Hý (Nguyễn Quang Định)

Trong thời gian chúng ta học PCT từ 1966 đến 1973 có 5 nhân vật của lớp tụi mình có tên tuổi trong đội đá banh của Trường Phan Châu Trinh là:

1. Phạm Ngọc Thanh – trung vệ (chết vì bị bệnh vào lúc bắt đầu năm Đệ Nhất 1972).
2. Nguyễn Văn Tá – tiền đạo góc trái (sĩ quan Thủ Đức từ 1972, bị CS pháo chết mất xác vào năm 1973 tại tỉnh Chương Thiện)
3. Nguyễn Văn Hý – hậu vệ (sĩ quan Thủ Đức từ 1972, chết vì bị tàu hỏa cán ngày 14.3.2015).
4. Hoàng Kim Phước – thủ môn (hiện sống với vợ con tại San Jose, California).

4 thằng này được thầy Trần Gia Phụng tuyển chọn vào đội banh trường Phan Châu Trinh, nhưng thằng thứ 5 không được Thầy Phụng tuyển chọn là Huỳnh Ngoc Thắng.

Thế nhưng HNThắng là thằng bao sân ngoài, cầm đầu đám cổ động viên của học sinh PCT đi đánh đấm ngoài sân vận động Chi Lăng với đám “Ruồi Xanh” trường Kỹ Thuật.

4 thằng cầu thủ bóng đá nổi tiếng của lớp chúng ta thì nay có 3 thằng đã ra đi vĩnh viễn.
Tin Nguyễn Văn Hý chết vì tai nạn, đã làm chấn động các bạn học cùng lớp PCT 66-73 và trong đó có Định. Vì Định là một thằng có rất nhiều kỷ niệm với 3 thằng trong đội bóng đã chết của lớp chúng ta.

Tụi mình bắt đầu vào lớp đệ Thất PCT năm 1966, nhưng đến năm đệ lục 1967 thì trong lớp mới có phong trào đá banh rất vui sau giờ học tại sân vận động Chi Lăng. Những thằng hay tụ tập đá banh mà Định biết lúc đó gồm những thằng hay đi về theo đường Thống Nhất kể cả “Băng Cầu Vòng”, Nguyễn Văn Hý và Nguyễn Văn Hùng (anh em chú bác với Hý, ở quận Ba, phải theo đường Thống Nhất, đến bến phà đường Bạch Đằng đề về bên kia sông, quận ba), rồi Nguyễn Hữu Hùng (Ông Ích Khiêm, gần đường rày xe lửa, nay định cư ở Melbourne, Úc), Nguyễn Công Dược (nay định cư ở Nam Cali, Hoa Kỳ), Dũng Móm (nay định cư ở Hoa Kỳ), Dũng Thiến (nay định cư ở Hoa Kỳ), Trần A (đã mất), thằng Đối, Lê Thôi và Hòa khùng (tức Võ Hòa, định cư ở Hoa Kỳ??). Lê Thôi và Võ Hòa chuyển qua học Kỹ Thuật từ năm Đệ Ngũ. Trong nhóm có NT Mừng, NH Hùng và NC Dược đá thì không nhưng vì ham vui nên đến sân vận động Chi Lăng để chọc thiên hạ và nhìn các bạn khác đá banh.

Phạm Ngọc Thanh thì học với Định từ trường Tiểu Học Thạc Gián, cùng với Trần Vũ sau này là một cầu thủ đá banh và là một Huấn Luyện viên nổi tiếng ở Đà Nẵng.
Năm 2014, Định gặp lại Thầy Trần Gia Phụng ở Sacramento, CA, thầy đến thuyết trình đề tài ”Việt Nam và Trận Đánh của Hải Quân VNCH ở Đảo Hoàng Sa”, và qua chuyện trò có nhắc lại cái chết của PN Thanh và cả lớp đưa tiễn PN Thanh về quê mai táng, Thầy Phụng nhớ rất rõ.

Nguyễn Văn Tá là cầu thủ đá hàng tiền đạo, góc trái của đội bóng PCT, nhớ đến NV Tá thì phải nhớ đến Ba của NV Tá. Những trận đá banh nào của đội PCT có Tá đá, thì ông già của Tá đều ”dàng” ở góc trái, ”dọn dẹp sạch sẽ” để cho thằng con tau nó đi banh. Chơi và đá banh với Tá, nên cũng thường đến nhà Tá chơi, nhà Tá ở đường Trần Kế Xương, gần sân vận động. Một kỷ niệm với NV Tá là sau khi đậu Tú Tài I năm 1972, Tá rủ Huỳnh Ngọc Thắng, Nguyễn Tấn Mừng, Hứa Thiếu Nhiên (ở gần nhà Tá) và Định đến nhà Tá nhậu một đêm đến gần sáng, ngủ lại nhà Tá luôn. Năm 1973, khi hay tin Tá chết, không lấy được xác, băng PCT đến thăm và chia buồn với gia đình Tá, gặp lại Ba của Tá lúc đó rất tội nghiệp.

Riêng Nguyễn Văn Hý thì có những kỷ niệm riêng, Hý và PN Thanh là người đề xướng gây quỹ để mua áo quần đá banh, Hý ăn nói rất chững chạc và hiền lành (Hý chết mới biết Hý hơn tụi mình 3 tuổi), không bao giờ lớn tiếng với ai. Học lớp đệ Tam, thì thấy Hý ăn mặc rất đẹp, chững chạc và đô con. Ngoài chuyện đá banh, chắc chắn các bạn trong lớp đều nhớ NV Hý với Thầy Nguyễn Nguyên, dạy Toán. Có lần Thầy gọi Hý lên bảng giải toán, Hý giải không được, Thầy Nguyên phạt Hý phải bò từ lớp ra quanh cột cờ và về lại lớp. Tuy không giỏi Toán, nhưng Hý vẫn đậu tú tài I ban B, lên lớp đệ nhất, thì Hý đổi qua ban A, trước khi bị Tổng Động Viên năm 1972, Hý cùng các bạn cùng lớp sinh năm 1954 trở lên, phải trình diện vào sĩ quan Thủ Đức. Sau khi Hý vào quân trường Thủ Đức, cùng với Trần Hoa, Nguyễn Văn Hùng, Nguyễn Phước Lâm, Trương Như Ty …, Định không gặp lại cho mãi đến năm 1977, đi xem trận đã banh của đội tuyển Đà Nẵng, thì tình cờ gặp lại Hý, thời gian đó cuộc sống và xã hội đều đảo lộn, gặp lại Hý chỉ hỏi thăm qua về công việc làm, gia đình rồi chia tay.

Định rời quê hương năm 1981 chưa có dịp để biết tin tức và cuộc sống của NV Hý, cho đến thập niên 1990, nhờ Tôn Thất Hòa Bình liên lạc với Định, cho biết cuộc sống vất vả của gia đình Hý, cho biết Hý hàng ngày dùng chiếc xe đạp đi chở heo cho người ta để sinh sống và kêu gọi các bạn học PCT 66-73 đóng góp để mua cho Hý một chiếc xem Honda, làm phương tiện di chuyển cho dễ dàng hơn, vì sức khỏe của Hý cũng yếu dần và cũng cho biết vợ Hý đang bị bệnh tim, chẳng giúp đỡ Hý trong việc làm ăn. Lúc đó Định có đóng góp tiền cho TT Hoà Bình và Bình đã thực hiện như ý muốn.

Sau khi Hý nhận được xe do Bình trao. Bình có gởi cho Định vài tấm hình Hý chụp với chiếc xe mà các bạn PCT 66-73 tặng. Nhìn Hý trong hình lúc đó, khác xa với Hý thời trung học. Định viết thư cho Hý. Hý viết thơ hồi âm. Thư từ qua lại giữa Hý và Định, kể lại thời trung học, những ngày cùng Thanh, Tá đá banh ở sân vận động Chi Lăng dù mưa hay nắng. Và Định có hứa là sẽ gặp lại Hý ở Đà Nẵng.

Năm 2004, lần đầu tiên Định về thăm quê hương Việt Nam. Biết Hý lúc nào cũng mặc cảm, Định phải nhờ TT Hoà Bình đích thân qua nhà Hý mời Hý đến dự buổi hội ngộ với bạn bè PCT 66-73, được Định tổ chức ở một nhà hàng đối diện biển Thanh Bình. Vì rất thân với nhau thời trung học, nên Định và Hý có những tâm tình hơn. Một điều mà Hý ngạc nhiên là khi Định hỏi về Nguyễn Văn Hùng, anh em chú bác với Hý. Hý rất cảm động vì ít bạn học PCT nào nhắc lại NV Hùng. Vì NV Hùng cùng học từ đệ Thất lên và đá banh với tụi mình nhưng lên đệ Tam chọn ban, thì Hùng chọn ban A, nên ít bạn nào cũng lớp nhớ. Hý chỉ trả lời là NV Hùng cũng bị động viên năm 72, sau khi ra trường thì tình nguyện về Lôi Hổ để nhảy toán ra Bắc (giống như Navy Seal của USA). Hý cho biết NV Hùng đã hy sinh vì tổ quốc năm 1974.

Trong số bạn cũ thì Định lúc nào cũng nhớ đến 2 thằng bạn thân bị động viên năm 1972, nay có cuộc sống vất vả là Nguyễn Văn Hý và Nguyễn Phước Lâm. NP Lâm là một thành viên của Băng Cầu Vòng. Năm đệ Tam và đệ Nhị, Lâm thường đến nhà Định chơi, nên Má Định biết Lâm. Năm 1991, Má Định qua Mỹ đoàn tụ với gia đình và cho Định biết là Lâm chạy xe thồ và Má Định hay gặp Lâm chờ khách ở trước ga xe lửa. Má Định nói đôi lúc gặp Lâm dù không đói, nhưng, Má Định cũng nhờ Lâm chở đi, nhưng chở đến tiệm ăn thì mời Lâm vào ăn cùng Má Định cho vui. Và Má Định có nói với Định : “Con nên giúp đỡ Lâm”. Còn Hý thì Má Định hoàn toàn không biết.

Cuộc sống ở Mỹ lúc nào cũng bận rộn, nhưng đến Giáng Sinh 2014 thì hai vợ chồng có trao đổi với nhau về thời gian nào được về hưu, và dự tính là 3 năm nữa sẽ nghỉ hưu. Hai vợ chồng cũng đồng ý là khi nghỉ hưu sẽ cố gắng giúp đỡ một số bà con Nội, Ngoại ở quê Quảng Bình còn khó khăn cũng như góp thêm chút ít gì với thằng bạn đang cực khổ thấy chút ít nhẹ nhàng hơn trong cuộc sống.

Ai ngờ NV Hý chọn ngày ra đi để khỏi vất vả với cuộc sống. Như vậy Hý đã trả hết nợ đời, chỉ tội nghiệp vợ con Hý… ???

Thôi Hý đã đi thì cứ đi, và yên tâm nha…. Chúc bạn an giấc ngàn thu.

Viết vội cho Hý trong lúc giờ ăn trưa ngày 17 tháng 3 năm 2015.

Nguyễn Quang Định
Davis, California.
Cựu HS PCT 66-73

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Bạn Bè. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s