Thơ: Chuyện Tình Học Trò (Trần Hoan Trinh)

Chuyện Tình Học Trò (Trần Hoan Trinh)

ChuyenTinhHocTroABBT. Bắt đầu làm thơ từ năm 1952 đến ngày từ giã cõi trần, thi sĩ Trần Hoan Trinh (nhà giáo Trần Đại Tăng) đã trải qua trên 60 năm thơ và với 40 năm dạy học, Thầy đã sáng tác rất nhiều bài thơ với nhiều thi tập đã phát hành, tiêu biểu: “Bỏ Trường Mà Đi” (in năm 1997), “Tóc Trắng Sân Trường” (NXB Trẻ in năm 1997), “Tiếng Chim Ngoài Cửa Lớp” (NXB Trẻ in năm 2002), “Tuyển Tập Thơ Trần Hoan Trinh” (in năm 2002), “Cháy Bỏng Như Lửa Mặt Trời” gồm 3 thi phẩm: 1. Quê Hương Thơ Và Em; 2. Cháy Bỏng Như Lửa Mặt Trời; và 3. Bỗng Dưng Nhớ Phố Nhớ Phường” (NXB Văn Học in năm 2013)…

Thầy là người nặng tình thâm sâu với nghề nghiệp, học trò, đồng nghiệp, quê hương đất nước… nên thơ của Thầy trong suốt hơn 60 năm qua vẫn không đi ngoài chủ đề: tình nghĩa thầy trò, tình yêu tuổi học trò, trường xưa kỷ niệm, đồng nghiệp, cuộc đời, thân phận, quê hương đất nước… Thơ của Thầy đã được các Trang Mạng (Net) của các Cựu Học Sinh các trường Quảng Nam-Đà Nẵng đăng lại rất nhiều, BBT Blog xin được trích đăng tải một số bài tiêu biểu…

Chuyện Tình Học Trò (Trần Hoan Trinh)

Em nghiêng nón qua cầu cho mưa ướt
Anh một mình đứng góc phố làm thơ (Trần Hoan Trinh)

***
Năm học ấy em bước chân vào lớp
Chào thầy xong đi vội vã đến bàn
Có người thấy cả hồn mình choáng ngợp
Như bất ngờ chìm đắm giữa hào quang.

Em e thẹn ngỡ ngàng nhìn xuống lớp
Mắt to đen và đôi má ửng hồng
Bàn tay ngọc vô tình đưa vuốt tóc
Gió bềnh bồng trên hai áng mi cong.

Em nhẹ nhàng mở cặp vở học sinh
Dáng ngây thơ và hồn nhiên đến lạ
Tà áo trắng khép đôi chân bé nhỏ
Vòng lưng thon mềm mại đẹp hiền hoà.

Buổi học chiều tiếng thầy giảng thiết tha
Lo mơ mộng có học hành chi được!
Cứ mãi mê nhìn em ngồi phía trước
Tóc dài đen xõa kín cả bờ vai.

Thầy gọi em lên bảng sửa bài
Bỗng cuống quít như tên mình thầy gọi
Theo từng chữ từng lời em nói
Phấn tay em mà tay ai lại run run.

Em quay lui có bắt gặp mắt ai không
Đang ngây dại ngắm nhìn em say đắm
Em mỉm cười rạng ngời ánh sáng
Đẹp vô cùng như một đoá quỳnh dung.

……Rồi si mê đến hết mùa đông
Cả mùa xuân và mùa hè năm ấy
Lòng ấp ủ một tình yêu bỏng cháy
Giữa trần gian như có một thiên đường.

Mùa thu sau em không trở lại trường
Cả mùa thu sau và mùa thu sau nữa
Để một người cứ mỏi mòn trông đợi
Cây phượng già bên cổng cũng bâng khuâng.

Em có bao giờ nhớ lớp xưa không?
Nhớ bạn nhớ thầy nhớ bàn nhớ ghế
Nhớ sớm mưa giăng nhớ chiều nắng xế
Nhớ sân trường áo lụa trắng bay bay.

Có bao giờ em nhớ tay trong tay
Chạy nhảy tung tăn nói cười ríu rít
Nhớ những bài thơ tình thắm thiết
Trên hành lang đứng viết tặng nhau?

….Và thế đó một mối tình đầu
Đành câm lặng theo thời gian khép kín
Nhưng xa cách dẫu đầu sông cuối biển
Tận đáy lòng họ vẫn nhớ đến nhau.

Mối tình học trò nào có chi đâu
Nhưng bất tử và muôn năm vẫn mới
Gặp một lần nhưng một đời chờ đợi!
Và vấn vương cho đến phút tàn hơi!

Mối tình học trò đẹp như ánh mặt trời!

Trần Hoan Trinh

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Văn Thơ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s