Thơ Xuân một thuở (10): Lưu Quang Vũ – Xuân Quỳnh (st-net)

thoxuanxua_10tBbt. Tiết trời lạnh lạnh. Sắc màu vàng đỏ của Mai Đào Cúc Thọ báo hiệu Xuân đang đến và Tết sắp về. Xuân về Tết đến với bao kỷ niệm xa xưa một thuở thanh bình, hài hòa… Trong không khí đầy ấp những rộn ràng chuẩn bị Xuân Tết, bbt Blog xin mời quý bạn và thân hữu cùng nhau ôn cố tri tân, thưởng thức lại một số bài thơ của các thi sĩ nổi tiếng … sáng tác về Xuân mà bbt đã sưu tập từ nhiều nguồn net.

(10) Lưu Quang Vũ (1948-1988) – Xuân Quỳnh (1942-1988).

1. Hoa tầm xuân (Lưu Quang Vũ)

(Tặng H. bé)

Con đường này xưa có tầm xuân nở
Dòng sông cũ cánh buồm giăng trắng xoá
Nay cạn khô trong cỏ dại u buồn
Những đền đài thuở trước đã tan hoang
Những chùa cổ chiều mưa rêu ướt lạnh
Chìm trong đất những chùm hương dĩ vãng
Tầm xuân ơi hoa chết đã lâu rồi
Nay ta về lặng lẽ tháng giêng hai
Em nhắc chuyện những bông tầm xuân cũ
Giọng em sáng như một chùm nắng nhỏ
Ấm chiều sương run lạnh của chùa hoang
Tro phủ lòng anh những trìu mến đã tàn
Em chẳng biết em vô tư khêu dậy
Và gió thổi quanh em, tóc rối.
Những bông hoa đã mất vụt bay về
Như giọt sương run rẩy cạnh đường đi
Như hoa vẫn còn hồng trên mặt đất
Hoa tìm mùa xuân suốt đời chẳng gặp
Anh suốt đời chẳng gặp sắc tầm xuân
Em hồn nhiên em chẳng biết anh buồn
Em cứ kể về loài hoa bé nhỏ
Những chùm hoa nở bừng trong gió
Những chùm hoa ngày cũ chết lâu rồi.

1. Đêm cuối năm (Xuân Quỳnh)

Đã mùa hoa cúc vàng
Lại một năm sắp hết
Thời gian sao trôi nhanh
Ngổn ngang nhiều công việc.

Thế là ba cái tết
Hai chúng mình có nhau
Dù chưa phải là lâu
Nhưng cũng không ngắn ngủi.
Hạnh phúc tính bằng năm
Cây tính bằng mùa trái.

Dẫu lòng em không quên
Con đường ga cát bụi.
Bóng anh đi lầm lụi
Sông đôi bờ cách xa.

Dẫu lòng em chưa qua
Những hồi còi báo động
Những căn hầm nước ngập
Con chúng ta còn thơ…

Em đâu nhắc chuyện qua
Để cho lòng tủi cực
Em nhớ lại ngày xa
Thấy mình thêm hạnh phúc.

Qua bao ngày lửa đạn
Đất về với mùa xuân
Như em về với anh
Qua những ngày sóng gió.

Ở ngoài kia đường phố
Màu áo chen màu hoa
Anh có nghe: ngoài ga
Tiếng con tàu đang gọi.

2. Còn lại gì cho mùa xuân? (Xuân Quỳnh)

– Cái rét đi về phía núi
Là lúc mùa xuân tìm về
Nhuộm trên mái tóc của bà
Bạc trắng đẹp như màu cước
Đem con bướm về giàn mướp
Bay trên những cánh hoa vàng
Mùa xuân cho những bầy chim
Ngàn giọng hót trong như nước
Cỏ vừa ngủ quên đêm trước
Sáng, bừng mắt giữa màu xanh
Hoa mang hương sắc mùa xuân
Để cho mọi người dễ nhớ…

– Mùa xuân cho đi nhiều thế
Còn lại gì cho mùa xuân!
Nếu như chỉ có một mình
Chắc mùa xuân buồn lắm nhỉ?

– Ô, con chưa biết gì cả
Mùa xuân còn có niềm vui
Niềm vui của cả muôn người
Của quả, của cây, của lá
Của điều con vừa nghĩ đó
Vì con thương yêu mùa xuân./-

bbt, st-net

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Văn Thơ, Xuân. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s