Thơ Xuân một thuở (11): Mãn Giác thiền sư – Hồ Dzếnh (st-net)

Bbt. Sắc màu vàng đỏ của Mai Đào Cúc Thọ báo hiệu Xuân đã đến và Tết đã về. Xuân về Tết đến với bao kỷ niệm xa xưa một thuở thanh bình, hài hòa… Năm ngoái, mừng Xuân Đinh Dậu (2017), bbt đã đăng tải một loạt 10 bài «Thơ Xuân một thuở» với 20 thi sĩ, tiêu biểu với 34 bài thơ Xuân. Nay cũng trong không khí đầy ấp những rộn ràng mừng Xuân Mậu Tuất, bbt Blog lại một lần nữa mời quý bạn và thân hữu cùng nhau ôn cố tri tân, thưởng thức lại một số bài thơ của các thi sĩ nổi tiếng … sáng tác về Xuân mà bbt đã sưu tập từ nhiều nguồn net.

11A. Thiền Sư Mãn Giác (1052-1096)

Thi kệ: Cáo Tật Thị Chúng

春去百花落
春到百花開
事逐眼前過
老從頭上來
莫謂春殘花落盡
庭前昨夜一枝梅

Dịch:
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.

Tựa bài kệ/thơ “Cáo tật thị chúng” do nhà bác học Lê Quý Đôn (2.8.1726-11.6.1784) đặt. Bài kệ/thơ đã có rất nhiều người dịch, nhưng xin bbt xin chọn tiêu biểu bản dịch của 3 vị Thiền sư Phật giáo.

Có Bệnh Bảo Mọi Người (HT Thích Tâm Châu (1921-2015))

Xuân đi lưu lại cánh hoa rơi,
Xuân tới trăm hoa nở nụ cười.
Vạn vật thoáng qua rồi mất biến,
Đầu xanh đã điểm nét sương rồi
Có đâu xuân lụi hoa tàn mãi?
Đêm trước sân cười một nhánh mai.

Có Bệnh Bảo Mọi Người (HT Thích Quảng Độ (1928-))

Xuân đi hoa rụng rã rời
Xuân về hoa nở nụ cười thắm tươi
Thoáng qua trước mắt việc đời
Trên đầu mái tóc bạc rồi không hay!
Xuân tàn, hoa hết? Lầm thay!
Đêm qua sân trước nhành mai nở bừng!

Có Bệnh Bảo Mọi Người (HT Thích Thanh Từ (1924-))

Xuân đi trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cười
Trước mắt việc đi mãi
Trên đầu, già đến rồi
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua – sân trước – một cành mai.

11B. Hồ Dzếnh (1916-1991)

  1. Xuân ý (Hồ Dzếnh)

Trời đẹp như trời mới tráng gương
Chim ca, tiếng sáng (hát) rộn ven đường
Có ai bên cửa ngồi hong tóc
Cho chảy lan thành một suối hương…

Sắc biếc giao nhau, cành bắt cành
Nước trong, hồ ngợp thuỷ tinh xanh
Chim bay, cánh trĩu trong xuân ý
Em đợi chờ ai, khuất bức mành?

Giữa một giờ thiêng, tình rất đẹp
Rất (Mắt) buồn và rất… rất thanh thanh
Mày ai bán nguyệt, người ai nhỏ?
Em ạ! yêu nhau, chết cũng đành.

2. Chiều xuân Trung Kỳ (Hồ Dzếnh);

Chiều xuân sang chuyến đò đông
Trai tơ khăn lục, gái hồng thắm môi

Da sông mát rãi da trời
Đây mùa xuân bén trên loài cỏ hoa

Hiu hiu… chiều ngả tà tà…
Buồn lên xóm vắng, cây nhòa khói xa

Đời em như một lời tranh
Và gần như tiếng bên đình trẻ reo

Nghìn thu hội lại một chiều
Buồn hơn nhớ, nhẹ hơn điều trông mong

Có tơ giăng mối hai lòng
Có muôn quan gió luồn trong một người./-

(Trích Thi Tập “Quê ngoại”, NXB Hoa Tiên, Saigon, 1969)

bbt, st-net

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Văn Thơ, Xuân. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s