Thơ: Mời trăng uống rượu (Nguyễn Vân Thiên)

Bạn hiền vừa hiếm vừa xa
Đêm nay chỉ có Trăng là gần thôi
Mời Trăng rót rượu cùng tôi
Cùng tôi nâng chén cho môi ngọt mềm.

Uống rồi xin được rót thêm
Mời Trăng chén nữa cho đêm… cứ dài
Tình thân giờ biết còn ai
Ngoài Trăng và bóng đổ dài bên hiên
Mời Trăng đẹp – Mời Trăng hiền
Treo lơ lửng – Sợ chi nghiêng đất trời
Chờ đỏ mắt chẳng đến chơi
Chắc là bạn ngại buổi thời khó khan
Thôi thì thôi thế còn Trăng
Từ nay kết nghĩa “Kim Bằng Nguyệt Nhân”
Rót cho đầy chén ta nâng
Đừng khép nép! Đừng ngại ngần! Trăng ơi!
Xin mời uống cạn xin mời
Dễ đâu kẻ đất người trời gặp nhau
Uống chung vui – Uống chia sầu
Uống cho đầy trăng khuyết
Uống cho cạn nỗi đau tình người.

Sao Trăng cứ lặng lẽ cười
Rượu tôi rót chính máu tươi tim này
Chén vàng trân trọng hai tay
Mời Trăng… gà gáy kìa ngày sắp lên
Uống cho quên tuổi quên tên
Chập chùng núi tuyết, bồng bềnh sông mây
Mời Trăng rượu đó tình đây
Cạn sông vơi biển có say đâu mà!

Nguyễn Vân Thiên
(trích Mùa Sao Mai số 2)

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Văn Thơ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s