Thơ: Những giọt mưa thu (Ngò Gai)

Lẻ bạn nhạn buồn buông tiếng than…
Nhìn ra song cửa lá hanh vàng
Theo cơn gió lộng bay… bay mãi…
Thắm thoát mấy mùa thu đã sang.

Hạ bút mượn vần nắn nót đan.
Mà sao… thơ ghép chẳng thành hàng.
Mực sầu giấy đọng cô đơn gọi…
Thầm khóc cho tình… sao dở dang…

Có phải vì em đang nhớ anh…?
Nên mây trời cũng chẳng còn xanh
Chiều nay trên phố đông người bước
Mà ngỡ như là phố vắng tanh.

Lê gót mình em lặng cúi đầu
Mây trời che kín… giọt mưa ngâu…
Tình ơi… có phải buồn như thế…?
Dấu lệ trong tim một nỗi sầu…

Ngò Gai
(trích Mùa Sao Mai số 1)

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Văn Thơ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s