Nội tôi (Sr. Phạm Thanh Linh)

Con người ta khi bé thì lại muốn mình lớn thật nhanh, còn khi đã lớn lên rồi lại muốn mình bé lại. Chúng ta thường không bằng lòng với thực tại, lại thường hay nhớ về quá khứ và ngay lúc này đây cuộc sống thật bộn bề, khó khăn khiến tôi lại ao ước có một vùng trời yên bình để được nghỉ ngơi, được cách li khỏi cái thế giới đầy rẫy những khó khăn, thử thách đang xô bồ, bao quanh, hằn đè lên đôi vai này đây, để được cảm thấy thật bình yên, thanh thản và vùng trời ấy chính là Nội tôi.

Nhớ hồi đó con của năm nào mới chỉ là đứa bé trẻ dại, ngây thơ lon ton chạy theo Nội bằng những bước đi khập khểnh, lúc nào cũng theo Nội không rời nửa bước. Được Nội dắt đi khắp xóm làng, ngõ cụt, có đôi lúc con còn bắt Nội cõng trên lưng đi mua bánh, mua kẹo, con thường hay loay hoay ngồi một mình chơi những món đồ nhỏ, cũ kỹ, quanh quẩn nơi gian nhà, góc sân, mảnh vườn nhỏ, trong khi đó Nội thì tất bật, bận rộn, lo toan với hàng trăm công việc, mà con chẳng giúp được gì.

Ba mẹ bận làm ăn, bươn chải, lo cho gia đình miếng cơm, manh áo nên từ khi còn rất nhỏ con đã sống với Nội. Lúc đó Nội vừa là ba, vừa là mẹ dạy con từng chút một. Con học ăn, học nói, học gói, học mở đều một tay Nội dạy, Nội dạy con học từng chữ, từng chữ một, “o thì tròn như quả trứng gà, ô thì đội mũ, ơ thì thêm râu…”, nhớ nhất là lúc Nội dạy con bảng cửu chương mà con cứ quên mãi, Nội bực quá đánh con một trận vì cái tội lười không chịu học, lúc đó con tức lắm, con giận Nội lắm nhưng giờ con lại thầm cảm ơn vì chính những cái đánh đó, những lời răn đe, chửi mắng đó mới giúp con được như ngày hôm nay. Thành thật cảm ơn Nội vì những gì đã làm cho con.

Nội chăm con từ giấc ngủ, trưa hè nóng nực Nội ru cho con ngủ trên chiếc võng tre, tiếng võng kêu xọt xẹt cộng với lời ru thật ấm áp, chan chứa đầy yêu thương mà Nội dành cho con, riết rồi đó đã trở thành thói quen cho con, khi ngủ mà không nghe Nội ru thì con không thể nào ngủ được, Người ta nói “con hư tại mẹ, cháu hư tại bà”, Nội chiều chuộng con quá mà! Hồi đó nhà lụp xụp, mái xô. Đêm Nội thức ôm con, trùm chăn cho cháu sợ cảm lạnh. Ngày mưa, nhà dột, Nội hứng thau, đẩy con nằm chỗ ráo, mình Nội ngồi trông cả cơn mưa. Bóng nhạt nhòa in hằn lên tường vôi xạm được soi sáng bởi ngọn đèn dầu yếu ớt, mờ nhạt bởi một cơn gió nhẹ thoảng qua, dường như ánh đèn hiu hắt này đang dần bị màng đêm tối nuốt chửng, làm lưu mờ, mờ dần để rồi tắt hẳn, nó chập chờn một nỗi lòng, một nỗi lo âu về một tương lai mịt mờ, vô định, cho một cuộc sống nhiều khó khăn, gian nan phía trước…

Ánh đèn bị cơn gió làm lu mờ đó tưởng như là những thử khách, khó khăn đang đẩy xô, bủa vây một cách vô tình, không chút vấn vương, nhưng may thay ánh đèn ấy vẫn cứ sáng, vẫn cứ cháy cho dù gió có mạnh đến đâu, thi thoảng nó bị yếu, mờ đi nhưng vẫn không tắt. Đôi lúc thấp thoáng ánh đèn đó phải chăng là chúng ta? Trong cuộc sống không ai là không có thử thách, khó khăn cả, điều quan trọng là chúng ta có dám đối mặt một cách dũng cảm với nó hay trốn chạy trong từng phút giây sợ hãi thì tuỳ thuộc vào mỗi người, không có gì là không thể nếu bạn tin là có thể. Hãy tin vào cuộc sống này, tin vào một ngày mai tươi sáng, dù có chuyện gì xảy ra, thế giới này dường như chống đối lại với bạn, tất cả đều quay lưng với bạn, thì bạn chớ vội đau khổ hay than thân trách phận, bởi tôi tin trong cuộc sống này không ai là không có chỗ dựa cho mình, có thể người đó là cha, mẹ, anh, chị, hay một người rất thân với bạn, hãy đi tìm người đó, nói hết nỗi lòng mỉnh, tôi tin bạn sẽ cảm thấy tốt hơn. Còn đối với riêng tôi người đó lại chính là Nội.

Nội chăm con từ bữa ăn, ngày ba buổi sáng trưa chiều, khi con còn nhỏ, ngày nào Nội cũng đút con ăn, lo cho từng li từng tí, khi con làm biếng ăn Nội dỗ dành nhỏ nhẹ, ân cần để cho con ăn, có khi con bắt Nội làm đủ trò, nào là trốn tìm, dí bắt, xem truyền hình, mua đồ chơi.., Nội đều làm hết bởi đơn giản một điều là Nội rất thương con. Tuy giờ đây con đã lớn rồi nhưng Nội vẫn luôn nhắc nhở con về việc ăn uống “lên trên trển học ráng ăn uống cho nhiều nha con”, vẫn là câu nói đó sao con cảm thấy chạnh lòng quá, có cái gì đó nó xao xuyến, bồi hồi. Mười mấy năm trời con vẫn nghe Nội nói như thế. Lúc con trái lời, Nội càu nhàu, trách móc, nhưng con không buồn bởi con biết Nội muốn con tốt hơn.

Một lời không thể nào kể hết thảy được tất cả những vất vả, khó khăn, khổ cực mà Nội đã, đang và phải trải qua, tất cả những điều mà Nội đã làm cho con, con nguyện khắc ghi mãi trong tim, dù sau này có ra sao, giàu sang hay nghèo khó, thành công hay thất bại… con vẫn sẽ mãi luôn nhớ về Nội, làm theo những điều mà Nội đã dạy. Con chỉ mong muốn một điều là Nội được mạnh khoẻ, để sau này lớn lên con có thể chăm sóc, chở Nội đi chơi, mua đồ cho Nội ăn giống như những gì Nội đã làm cho con. Nội nói: “ráng sống cho tới lúc con kiếm được tiền về cho mình”, nghe Nội nói xong con chỉ biết đứng lặng người, im bặt chẳng thể nào thốt nên lời.

Con hứa sẽ thực hiện được những ước muốn mà Nội đã ấp ủ suốt mấy mươi năm trời, cả một đời Nội tất bật lo lắng cho ông, bà, rồi lại tần tảo nuôi dạy hai con khôn lớn trong khi một mình gánh vác hết tất cả bởi sự ra đi quá sớm của chồng mình khi mới vào tuổi đôi mươi, lúc đó Nội vừa là cha, vừa là mẹ để lo cho gia đình mình. Cám ơn tất cả những điều tốt đẹp mà Nội đã dành cho con, tuy con viết những dòng này Nội chẳng bao giờ đọc được nhưng điều đó không quan trọng phải không Nội nhỉ? Nội ơi…

“Nhiều lúc con cứ muốn ước muốn mình thành trẻ con, bởi đầu óc chúng rất ngây thơ, không có quá nhiều rào cản, không có quá nhiều cám dỗ, không có quá nhiều thứ để phân vân, đầu óc luôn thảnh thơi, và có thể dễ dàng nói ra những suy nghĩ của mình”.

Sr. Phạm Thanh Linh

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Ký Ức. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s