Thơ: một chữ DUYÊN (Như Nhiên – Thích Tánh Tuệ)

ừng đối mặt ngàn ngày sao chẳng nhớ
Chỉ một lần gặp gỡ khó mà quên!
– Tình cảm con người chính là một chữ Duyên
Biển đời rộng, riêng một người ta thấy.

Nỗi khổ, niềm vui dẫn nhau sang từ đấy
Từ độ mắt nhìn mà sóng dậy hồn ai.
Giọng nói câu cười… nếu phớt bỏ ngoài tai.
Lòng trong vắt… giọt mưa trôi trên lá.

Đâu ai bắt trói ta vào kẻ lạ?
Đường thênh thang sao chọn ngã nhiêu khê!
Khó mà quên, vì trót lỡ “mang về”
Một chữ Nhớ quyện đời vào duyên nghiệp.

Vòng luẩn quẩn… từ khi chàng có thiếp
Đợt sóng lan dần, viên sỏi chạm hồ thu.
Ôi trần tâm khởi động cuốn xa mù
Duyên và Nghiệp một đồng xu hai mặt.

Nhớ rồi Tưởng bởi cái nhìn, con mắt
“Sắc cứ là hình sắc”, có hề chi?
Mưa đâu làm trói buộc bước chân đi
Thì gặp gỡ, thì chia ly, ai khổ?

Trong chữ Duyên vốn tiềm tàng chữ Nợ
Chữ sum vầy chôn nức nở chia xa.
Nhớ tìm quên, quên tìm nhớ, sa đà…
Đành xuôi ngược cõi Ta bà vô tận.

– Nào ai biết trở về làm mây trắng
Kiếp nhàn vân xa vắng nẻo vòng quanh…

Như Nhiên – Thích Tánh Tuệ

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s