Thơ: Cuối Năm Ngồi Bên Quán (Ngữ An)

viễn xứ ừ viễn xứ

đời như rứa buồn không

đi cho tàn giấc mộng

về ngồi nhớ rưng rưng

chiều mây tàn khói tỏa

ngó ra thấy nhòa nhòa

bao năm lòng thấm mệt

nổi buồn buốt thit da

rượu rót hoài cũng cạn

sá gì nổi nhớ mong

cuối năm ngồi bên quán

nhìn nắng tắt ven sông

chợt nhớ ai ngày nọ

thướt tha áo lụa là

đầu năm ngang qua đó

nhẹ nhàng như lá hoa

chợt thấy mình thưở ấy

tóc xanh và hồn trong

cuối năm về qua phố

viết câu thơ xuân hồng

đời người giờ quán lại

trăm năm bỗng giật mình

thoáng qua trong chớp mắt

hiểu rồi một câu kinh./-

Ngữ An

Nguồn: http://gianghacoquan.blogspot.com/

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Văn Thơ, Xuân. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s