Thơ Xuân một thuở (22C): Xuân Vãn (Trần Nhân Tông) [st-net]

Xuân Vãn (Xuân Muộn – Cuối Xuân)

Bbt. Mùa xuân luôn là đề tài hấp dẫn của những tâm hồn yêu nghệ thuật, khi nhắc tới thơ xuân người ta thường có cảm giác lãng mạn đến say đắm lòng người. Nhưng với nhà vua Trần Nhân Tông, xuân trong mắt ông thật mộc mạc và dung dị. Thơ ông mang theo vẻ đẹp có hồn của vạn vật giữa khoảnh khắc đất trời vào xuân. Vẻ đẹp trong thơ Trần Nhân Tông như một bức tranh tuyệt vời của tạo hóa, cái cảnh giới tự tại thong dong trong tư tưởng khiến người đời như bước chân thêm chậm để tận hưởng từng khoảnh khắc tuyệt thế này, một vẻ đẹp tưởng chừng như không thể có nơi trần thế.

Mùa Xuân Nhâm Dần, bbt vừa gởi đến bạn đọc bài thơ Xuân Hiểu, Xuân Cãnh của Vua Trần Nhân Tông, nay bbt xin gởi tiếp bài Xuân Vãn (Xuân Mu) của nhà vua cùng một số bài dịch. (bbt)

Xuân Vãn cũng là một bài thơ thất ngôn, tứ tuyệt (7 chữ 4 dòng), như các bài “Xuân Hiểu” – “Xuân Cảnh”, với 28 chữ ngắn gọn nhưng qua đó Ngài đã diễn tả được một nét đẹp ngoại cảnh, của cuộc sống và sự an nhiên, tự tại của tâm hồn và diễn đạt một cách sâu sắc trình độ tâm linh vút cao của Ngài.

Xuân Vãn (Chiều Xuân)

春晚 

年少何曾了色空,

一春心在百花中。

如今勘破東皇面,

禪板蒲團看墜紅。

Xuân vãn

Niên thiếu hà tằng liễu sắc không,

Nhất xuân tâm sự bách hoa trung.

Như kim khám phá đông hoàng diện,

Thiền bản bồ đoàn khán truỵ hồng.

Dịch nghĩa

Thuở trẻ chưa từng hiểu rõ “sắc” với “không”,

Mỗi khi xuân đến vẫn gửi lòng trong trăm hoa.

Ngày nay đã khám phá được bộ mặt chúa xuân,

Ngồi trên nệm cỏ giữa tấm phản nhà chùa ngắm cánh hoa rụng.

Dịch:

Tuổi trẻ chưa từng hiểu rõ ‘sắc’ với ‘không’,

Mỗi khi xuân đến vẫn gởi lòng trong trăm hoa.

Ngày nay đã khám phá được bộ mặt của Chúa xuân,

Ngồi trên nệm cỏ giữa tấm phản nhà chùa ngắm cảnh hoa rụng.

Nguồn: Thơ văn Lý Trần (tập II), NXB Khoa học xã hội, 1988

Bản dịch của Đông A

Thủa trẻ nào hay lẽ sắc không

Mỗi xuân tâm rộn vạn hoa lòng

Đông Hoàng bản mặt nay đà ngộ

Chiếu cọ thiền xem rụng đóa hồng.

Bản dịch của Lê Mạnh Thát

Thuở bé chưa từng rõ sắc không

Xuân về hoa nở rộn trong lòng

Chúa xuân nay bị ta khám phá

Chiếu trải giường thiền ngắm cánh hồng.

Bản dịch của Ngô Tất Tố

Tuổi trẻ chưa tường lẽ sắc không,

Xuân sang, hoa nở, rộn tơ lòng.

Chúa xuân nay đã thành quen mặt,

Nệm cỏ ngồi yên, ngó rụng hồng.

Nguồn: Thơ văn Lý Trần, NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1977

Bản dịch của Nguyễn Xuân Hưng

Thuở đó nào hay lẽ sắc không

Xuân về xao động mộng hoa tươi.

Nay ta biết lắm xuân chân tướng

Ngồi thiền ngắm những cánh hồng rơi.

Bản dịch của Vũ Khánh

Trẻ trung nào biết “sắc không”,

Mỗi khi xuân đến gửi lòng trăm hoa.

Chúa Xuân rõ mặt bây giờ,

Bồ đoàn lặng ngắm sân chùa hoa bay.

Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng

Niên thiếu sao mà hiểu sắc không

Xuân đến trăm hoa giục cõi lòng

Chúa xuân nay đã tường tận mặt

Nệm cỏ thiền xem rụng sắc hồng.

Bản dịch của Dich Tho

Thuở trẻ tường chi lẽ sắc không

Xuân về thổn thức vạn hoa lòng

Đông Hoàng diện mạo nay đà lộ

Nệm cỏ thiền xem đoá truỵ hồng.

Bản dịch của Nhất Nguyên

Tuổi trẻ chưa từng thấu sắc không

Trăm hoa tâm sự mỗi xuân cùng

Chúa xuân mặt mũi giờ nay tỏ

Thiền toạ bồ đoàn ngắm lụi hồng.

Bản dịch của Trương Việt Linh

Tuổi trẻ chưa từng rõ sắc không

Trăm hoa đua nở xốn xao lòng

Chúa xuân nay đã tường chân diện

Nệm cỏ ngồi xem rụng cánh hồng.

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn (1)

Thuở trẻ chưa từng rõ “sắc không”,

Trăm hoa xuân đến rộn trong lòng.

Chúa xuân khám phá nay ra mặt,

Nệm cỏ sân chùa ngắm rụng hồng.

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn (2)

Trẻ chưa từng rõ “sắc không”,

Mỗi khi xuân đến rộn lòng trăm hoa.

Chúa xuân nay khám phá ra,

Sân chùa nệm cỏ ngắm qua rụng hồng.

Bản dịch của Phanxipăng

Thuở trẻ, lẽ sắc không vời xa,

Mỗi xuân, hoa nở rộn lòng ta.

Bản mặt chúa xuân nay quá rõ,

Giường thiền trải chiếu ngắm hoa sa.

Bản dịch của summoner131

Thiếu thời chưa tỏ lẽ sắc không

Xuân đến trăm hoa gửi tấc lòng

Đông Hoàng nay đã quen rõ mặt

Sân thiền nệm có ngắm truỵ hồng.

Thanh Nguyen

Trẻ non nào biết sắc không

Mùa xuân gửi trọn tấm lòng vào hoa

Chúa xuân giờ đã ló ra

Ngồi thiền ở chốn sân chùa hoa bay.

Chi Nguyen

Tuổi trẻ chưa trải việc đời.

Xuân tâm chưa tỏ, hoa thời không hay.

Chúa xuân đã gặp bấy nay.

Thiền môn nệm cỏ, cảnh bày hoa rơi.

Cuối Xuân (Đỗ Chiêu Đức)

Tuổi trẻ sắc không sao khỏi vướng,

Lòng xuân quyến luyến mãi trăm hoa.

Nhưng nay đà tỏ khi xuân tận,

Hoa rụng lòng thiền chẳng xót xa!

Lục Bát: Cuối Xuân (Đỗ Chiêu Đức)

Tuổi xuân nào dứt sắc không,

Lòng xuân chìm đắm mãi trong sắc màu.

Như nay đà tỏ âm hao,

Tâm thiền hoa rụng chẳng nao lòng trần!

Cuối Xuân (Trần Nhân Tông)

Ngày trẻ nào hiểu gì sắc không

Mỗi Xuân đến gửi lòng nơi hoa

Chúa Xuân rõ mặt bây giờ

Nhà chùa ngồi ngắm sân hoa rụng đầy.

st-net

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Văn Thơ, Xuân. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s