Thơ: Tháng tư về (Hoàng Điệp. st-net)

Tháng tư về… nắng chờ mưa khắc khoải

Cầu chưa xây đã gãy nhịp duyên thề

Con dốc đời, trượt mãi cuối trời quê

Ngày tháng cũ xoay tròn trong ký ức…

Tháng tư về hong tình ta nóng rực

Bờ vai này ai thổn thức ngày xưa

Trước cổng trường ai đưa đón sớm trưa

Tìm áo trắng… lẫn trong ngàn áo trắng

Tháng tư về em ơi trời đổ nắng

Hàng sao xưa ai đốn… vắng đi rồi

Bước độc hành, đường cũ một mình thôi

Đâu áo trắng tóc thề ngang lưng xỏa…

Tháng tư về, em không còn ở đó

Phố, đường xưa bỗng hóa nghĩa trang buồn

Khoảng lặng trong ta chùng xuống nhiều hơn

Người cũng khác, thay đổi rồi tất cả

Con đường cũ giờ mang tên xa lạ

Điện Biên ơi Phan Thanh Giản đâu rồi?

Trời không mưa mà đổ giọt ngậm ngùi

Xót hậu bối bôi tên người đi trước!

Chùa Xá Lợi chuông ngân buồn da diết

Sài Gòn ơi ta đã mất em rồi

Ta mất em từ độ tháng tư về

Mùa hạ ấy cháy đời ta trọn kiếp

Băm chín năm sầu đau chưa tan hết

Băm chin năm vàng son ấy lụi tàn

Ta lạc loài giữa bầy thú rừng hoang

Hồn ray rức với khung trời đã mất…

Tháng tư về… lơ thơ cành phượng đỏ

Báo hè sang, mùa chia biệt đôi đường

Em có về… qua nẻo cũ thân thương

Khép áo gói tiếng chuông chùa bên ấy…

Của một thời ta yêu nhau rực cháy

Một thời đem khắc khoải chép thành thơ

Vạn niềm mơ thoảng chốc có ai ngờ

Chinh biến ấy… đổi phận người… hóa thú

Trong đạn lửa ta tìm em khắp phố

Trên hoang tàn… còn lại nỗi hư vô

Em bặt tin từ dạo đó đến giờ

Trang đời ua… lệ nhòe bao thư cũ…

Tháng tư về… em ơi thương và nhớ

Những giòng sông nước mắt khóc phận người

Những đường xưa, thành phố mất tên rồi

Và ta cũng mất em từ dạo đó…

Tháng tư về… em ơi mùa phượng đỏ

Con ve sầu than thở chuyện tình xưa

Những con đường ôm mặt khóc chuyển mùa

Phố rưng lệ cúi đầu rung tiếng nấc

Tháng tư về… mùa chia ly tan nát

Người chốn xưa, kẻ lưu lạc phương nào

Con ve sầu thưa giọng tiếng buồn sao

Lá khô rụng…xiết mặt hè …giãy chết

Tháng tư về…em ơi mùa nước mắt

Cuộc chiến tàn…mình đã thất lạc nhau

Tháng tư về…mang cả vạn trời sầu

Nhuộm thành phố thương đau từng tấc dạ

Tháng tư về…Em ơi mùa lửa ấy

Cháy tình xưa…hoang hoải một phận người

Con ngựa già khuỵu té giữa triền đồi

Đành bất lực nhìn đời phai tóc rũ

Nay ta về, bước trên đường phố cũ

Mà ngỡ là trên đất lạ trời xa

Vàng son xưa vẫn sống mãi trong ta

Xin tưởng niệm cho những người đã khuất

Xin tưởng niệm thành phố tên đã mất

Đốt trên tay điếu thuốc thay hương trầm

Theo khói bay quyện vào cõi xa xăm

Có một góc trời thâm…riêng ta đó…/-

Hoàng Điệp. st-net

Nguồn: https://voh.com.vn/song-dep/

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s