Thơ Xuân một thuở (23B): Thiền sư Thích Nhất Hạnh

bbt. Đã qua 22 mùa đăng tải thơ XUÂN một thuở của các thi sĩ nổi tiếng với tên tuổi đã gắn liền với những tháng năm mà chúng ta mến cảm, say mê… Nay Quý Mão 2023 một mùa Xuân của dân tộc sau mùa đại dịch đã về, bbt lần này xin trích đăng những bài thơ của các vị thiền sư, hòa thượng… để chúng ta lại cùng nhau cảm nhận trong không khí se se lạnh của mùa Xuân, với tách trà nóng và không quên vài lát mứt gừng cay ngọt..

o0o

Mùa xuân cũ

Xuân năm ấy, một mùa Xuân đẹp

Gió mang về khôn xiết hân hoan

Mây lành muôn hướng rộn ràng

Mưa rơi là cả ngọc vàng trân châu.

Xuân năm ấy địa cầu rúng động

Nhạc trời ngân, sức sống tưng bừng

Bình minh vừa lại sáng trưng

Tiếng Tần già hót vọng từng trời cao.

Xuân năm ấy hoa đào đẹp quá

Nở khắp nơi, xa lạ mặc lòng

Thuyền tiên nhẹ lướt dòng sông

Cánh hoa đào thắm rải cùng nước non.

Trời đẹp lắm, hương xông ngào ngạt

Khắp trời Xuân tiếng hát trong thanh

Pháp âm huyền diệu thanh bình

Niềm vui Kỳ thọ, Thứu đình muôn xưa.

Mùa Xuân ấy Đạo vừa chớm nở

Hoa Ưu đàm mấy thuở hóa sinh?

Đạo mầu chói rạng, anh linh

Sầu đau giải tỏa, bất bình tiêu tan.

Tiếng chuông sớm hòa vang trong gió

Lan xa dần khắp ngõ hương thôn

Hồng chung vọng bến linh hồn

Thiết tha gọi những ai còn mê say.

Trong nắng sớm ngàn cây rủ rỉ

Niềm hân hoan, thanh khí nhẹ nhàng

Pháp tòa cao, tiếng ngọc vàng

Êm như tiếng suối nhẹ tràn cỏ lau.

Xuân năm ấy muôn mầu tươi sáng

Bước chân Người tỏa rạng uy nghi

Ca tỳ la, bóng từ bi

Bao trùm sông núi, đường đi ngạt ngào.

Thường thấp thoáng trong hào quang ấy

Những bóng vàng qua lại thướt tha

Lâng lâng nguồn giải thoát ca

Bồ đề cây lá xum hòa tốt tươi.

Xuân năm ấy nhìn trời xa thẳm

Đức Từ Bi gieo lắm nhân lành

Mùa Xuân đạo lý thanh bình

Mùa Xuân lợi lạc hữu tình, chúng sanh.

Nhưng một độ, xây thành Tượng pháp

Mùa Xuân qua, từng tháp dựng lên

Hóa thân đã ẩn xa miền

Ngày ngày có kẻ đón thuyền chạy xuôi…

Rồi khuất hẳn: đây đời mạt pháp

Chúng sinh linh dày đạp lên nhau

Đau thương khắp cả năm châu

Tang thương dần chảy nhuộm mầu máu pha.

Mùa Đông đến, chan hòa lệ nóng

Tiếng sinh linh đồng vọng ngàn xa

Lắm khi mưa lạnh trăng tà

Bao hồn tử sĩ khóc òa chân mây…

Hôm nay buồn quá không khuây

Nhớ mùa Xuân thắm đượm đầy nét thơ.

Thích Nhất Hạnh

o0o

Mùa xuân vô ý

Đây một mùa Xuân thầm lặng tới

Để một mùa Đông thầm lặng đi

Chiều về sắc núi in quan tái

Tím ngắt trần gian hoa loạn ly.

Nhè nhẹ vết thương thuần sắc máu

Buồn như hình ảnh của phân kỳ

Mùa Xuân vô ý đem hương thắm

Về chận đường tôi. Mất lối đi!

Đau quá, hồn tôi tràn giá lạnh

Bơ vơ run tợ tiếng cầm ti

Lắng nghe trong gió mùa Xuân đến

Tràn ngập nhân gian vạn tiếng bi.

Chầm chậm sương mai vừa hé dậy

Gió đàn tâm sự ướt đôi mi

Chao ôi, bến nước thờ ơ quá

Một chuyến về, sau một chuyến đi!

Đường quê mấy ngả qua sông núi

Lặng lẽ cùng tôi nói những gì ?

Nghe chăng Xuân ý ngàn phương dậy

Đang phổ lòng tôi khúc hận ly?

Thích Nhất Hạnh

Advertisement

About motthoi6673pctdn

nơi gặp gỡ của các chs nk 6673 pctdn và thân hữu
Bài này đã được đăng trong Văn Thơ, Xuân. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s