Category Archives: Văn Thơ

Sáng Tác – Truyện
Văn Thơ

Mùi nhà quê (Thái Châu)

Nhà Ngoại và nhà tôi ở cách xa nhau hơn trăm cây số, cách một cái đèo. Nhà tôi nằm ở Trung tâm Thị xã cách biển vài cây số, nhưng lúc nào cũng đều nhìn thấy biển. Nhà Ngoại … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Ký Ức, Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chân trần nhớ đất (Lê Lộc)

Về quê. Một chuyến đi vội vàng, gấp gáp. Nhưng về quê bao giờ cũng thế, lòng cứ rộn ràng, háo hức, thắc thỏm, hồi hộp… Mười lần như chục, hể hả niềm vui, tíu tít nỗi mừng. Như thể … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Ký Ức, Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: tạ ơn nhân loại đọc thơ tôi… (Miên Du Đà Lạt)

Xin mời nghe: tạ ơn nhân loại đọc thơ tôi… (thơ: Miên Du Đà Lạt) – Hồng Vân diễn ngâm tạ ơn nhân loại đọc thơ tôi…

Đăng tải tại Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: tạ ơn (J.B Nguyễn Hữu Vinh)

Ta chẳng là ai trong thế giới này Chỉ là hạt cát được sinh ra rồi tan biến Nhưng đã được bao bạn bè quý mến Và Trời cao vẫn cho sống đến bây giờ. Đã đến tuổi già, nhiều … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ Thu một thuở (4): Nguyễn Công Trứ (st-net)

Nguyễn Công Trứ tự Tồn Chất, hiệu Ngộ Trai, biệt hiệu Hi Văn, là nhà chính trị, nhà quân sự và nhà thơ Đại Nam thời nhà Nguyễn. Ông làm quan qua các đời vua Gia Long, Minh Mạng, Thiệu … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ Thu một thuở (3): Bà Huyện Thanh Quan – Nguyễn Thị Hinh (st-net)

Bà huyện Thanh Quan tên thật là Nguyễn Thị Hinh (1805 – 1848) là nữ thi sĩ tài danh của Việt Nam trong thời kỳ phức tạp rối ren đầu thế kỷ XIX. Sinh ra trong môi trường văn hóa … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: Thu (Lê Minh Mộng)

Thu đã đến nhưng hoa còn nở dại Lá thay màu nhưng gió chẳng kéo đi Đàn chim vỗ cánh ra đi Vô tình mây đến kéo đi muộn phiền. Thương người vai gầy dừng chân bất chợt Ghé lại … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?