Thơ Xuân một thuở (16): Bùi Giáng (bbt-st)

Bbt. Nói đến Bùi Giáng là nói đến một nhà thơ, một thi sĩ đặc biệt, kỳ lạ của nền thơ đa dạng Việt Nam hiện đại.

Sinh thời, Bùi Giáng bảo: “Hãy để cho tôi yên, tôi dại. Ðừng ai nói đến tôi. Và nhất là đừng có ai bàn đến thơ tôi”. Có lẽ vì tôn trọng nhà thơ, cho nên khi ông còn sống ít ai bàn, viết, nói … đến thơ ông hay ca tụng ông. Nhưng sau khi ông mất, đã có rất nhiều người nói, viết và chắc sẽ còn còn rất nhiều bài viết khác đề cập đến ông theo thời gian. Nhân Xuân Canh Tý (2020), bbt Blog xin trích đăng một vài bài thơ Xuân tiêu biểu trong số hàng ngàn bài thơ của ông… Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ, Xuân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Âm nhạc: Hoàng hôn – cuối năm hoàng hôn (Hà Thủy phổ thơ Ngữ An, trình bày Thoại Hồng)

Bbt. Cuối năm xin hân hạnh giới thiệu một ca khúc của Hà Thủy.

Hoàng hôn – cuối năm hoàng hôn (Hà Thủy phổ thơ Ngữ An, trình bày Thoại Hồng)

Đăng tải tại Âm Nhạc | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cho và Nhận, chuyện 5: cái máy bơm. (Diễm Ngọc, st-net)

Một người đàn ông đi lạc giữa một sa mạc rộng lớn. Ông mệt lả và khát khô, sẵn sàng đánh đổi bất kỳ cái gì chỉ để lấy một ngụm nước mát.

Đi mãi đi mãi, đến khi đôi chân của ông đã sưng lên nhức nhối, ông thấy 1 căn lều: cũ, rách nát, không cửa sổ.

Ông nhìn quanh căn lều và thấy ở 1 góc tối, có 1 cái máy bơm nước cũ và rỉ sét. Tất cả trở nên lu mờ đi bên cạnh cái máy bơm nước, người đàn ông vội vã bước tới, vịn chặt vào tay cầm, ra sức bơm. Nhưng không có 1 giọt nước nào chảy ra cả. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cho và Nhận, chuyện 4: cho là hạnh phúc (Diễm Ngọc, st-net)

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với thầy của mình – một vị giáo sư vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên gọi “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với sinh viên.

Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần đó, và có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.” Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cho và Nhận, chuyện 3: món quà ý nghĩa. (Diễm Ngọc, st-net)

Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tai trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp 5, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu thương tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. “Teddy trông thật khó ưa.” Chẳng những thế, cô Thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thập rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vì sự lương thiện nên không cần thử – Phụ chú (2) (Duy Nhân st-biên soạn)

Đạo diễn Walter Salles

Ông là con trai của chủ ngân hàng, chính trị gia và là nhà từ thiện người Ba-tây (Brasil), tên đầy đủ là Walter Moreira Salles.

Ông sinh ngày 12.4.1956 tại Rio de Janeiro, vùng Đông Nam Ba-tây (Brasil). Ông tốt nghiệp Đại học Nam California, trường Nghệ Thuật Điện Ảnh USC, và Đại học Pontificia Catilica de Rio de Janeiro.

Ông hiện là nhà biên kịch phim, đạo diễn, nhà sản xuất phim, đạo diễn đua xe. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vì sự lương thiện nên không cần thử – Phụ chú (1) (Duy Nhân st-biên soạn)

Vinícius Campos de Oliveira

Trong bài “chính sự lương thiện nên không cần thi thử” có đề cập đến cậu bé đánh giày. Cậu bé đó chính là Vinicius Campos de Oliveira. Anh sinh ngày 18 tháng 7 năm 1985 tại Bonsucesso, Rio de Janeiro, thành phố lớn nằm phía Đông Nam Ba-tây. Anh sống với mẹ (Juçara), cùng với một anh trai và hai em gái; Vinicius và anh trai đi đánh giày để nuôi sống bản thân và gia đình. Chính trong lúc đi đánh giày, vào khoảng năm 1997, Vinicius de Oliveira, lúc đó 12 tuổi, gặp được đạo diễn Walter Salles, người sau đó đã giao cho anh một vai diễn trong bộ phim sắp tới của ông. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?