Thơ: Khai bút đầu Xuân C – Tri kỷ (st-net)

Bbt. Đầu năm Canh Tý, thay lời muốn nói, bbt xin trích đăng vài bài trơ nói về tri kỷ … gởi các bạn học và thân hữu…

1. Tri kỷ (Sương Anh)

Trần đời tri kỷ dễ mấy ai
Một thoáng gặp nhau – hiểu – nhớ hoài
Rảo bước đi tìm càng khó kiếm
Thiên lý đường đời gặp một – May! Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Bạn Bè, Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: Khai bút đầu Xuân B – Tình bạn (st-net)

bbt. Đầu năm Canh Tý, thay lời muốn nói, bbt xin trích đăng vài bài trơ nói về tình bạn … gởi các bạn học và thân hữu…

1. tình bạn (cóc nhỏ)

Tình nào đẹp bằng tình bằng hữu
Cùng sẻ chia vui thú – buồn đau
Nơi nào ta cũng có nhau
Bạn bè ta mãi gởi trao tâm tình.

Bạn cứ gọi! khi mình thổn thức
Hay khi lòng bứt rứt không yên
Có ta bên bạn xua phiền
Khắc ghi bạn nhé nỗi niềm riêng tư. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Bạn Bè, Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: Khai bút đầu Xuân A – Nói với bạn (st-net)


Bbt. Đầu năm Canh Tý, thay lời muốn nói, bbt xin trích đăng vài bài trơ nói về bạn bè … gởi các bạn học và thân hữu…

1. Nói với bạn bè (Đỗ Duy Ngọc)

* Tặng những người bạn của tôi

Rồi chúng ta cũng sẽ về với đất
Tranh giành chi chuyện tốt xấu hơn thua
Hồn lưu lạc thịt xương rồi sẽ mất
Nhựa còn đâu khi lá đã sang mùa. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Bạn Bè, Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ Xuân một thuở (17B): Tiểu sử Thi bá Vũ Hoàng Chương (bbt, st-net)

Sơ lược tiểu sử:

Thi sĩ Vũ Hoàng Chương sanh ngày 5 tháng 5 năm 1916 và mất ngày 6 tháng 9 năm 1976. Ông sinh tại Nam Định, nguyên quán tại làng Phù Ủng, huyện Đường Hào, phủ Thượng Hồng, nay là huyện Mỹ Hào tỉnh Hưng Yên.

Văn phong của ông được cho là sang trọng, có dư vị hoài cổ, giàu chất nhạc, với nhiều sắc thái Đông phương.

Thuở nhỏ, ông học chữ Hán ở nhà rồi lên học tiểu học tại Nam Định. Năm 1931 ông nhập học trường Albert Sarraut ở Hà Nội, đỗ Tú Tài năm 1937. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ, Xuân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ Xuân một thuở (17A): Vũ Hoàng Chương (bbt, st-net)

Bbt. Đầu năm mới Xuân Canh Tý, xin giới thiệu một vài thơ XUÂN tiêu biểu của thi bá Vũ Hoàng Chương.

开春石問 (Khai xuân thạch vấn – Đá Mở Lời Xuân)

开春石問

祥雲滿坐月杯明,
嬉祝春開夜半瓊。
東柳西桃雙盡美,
秦桑燕草一河青。
儘教故國懷金粉,
自有狂言出石屏。
頹臥與沙場醉臥,
古來誰也占高名? Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ, Xuân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tiếng pháo xuân – Sơ lược tiểu sử nhà văn Hoàng Đạo (bbt, st-net)

Sơ lược tiểu sử tác giả nhà văn Hoàng Đạo:

Hoàng Đạo tên thật Nguyễn Tường Long, là một nhà văn Việt Nam, trong nhóm Tự Lực văn đoàn. Ngoài bút danh Hoàng Đạo, ông còn có những bút danh khác: Tứ Ly, Tường Minh.

Hoàng Đạo, sinh ngày 16 tháng 11 năm 1907 tại phố huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương, trong một gia đình công chức, gốc quan lại đã đến hồi sa sút.

Ông nội Nguyễn Tường Long là Nguyễn Tường Tiếp, làm tri huyện Cẩm Giàng, gọi là Huyện Giám, rồi về hưu tại đây. Cụ có người con trai duy nhất là Nguyễn Tường Chiếu (húy Nhu, 1881 – 1918) làm Thông phán, nên được gọi là Thông Nhu, hay Phán Nhu. Ông Nhu mất năm 1918 khi mới 37 tuổi. Ông lập gia đình với bà Lê Thị Sâm, con gái cả viên quan võ Lê Quang Thuật ở Cẩm Giàng (Hải Dương). Ông bà có được 7 người con: Nguyễn Tường Thụy, tổng giám đốc bưu điện; Nguyễn Tường Cẩm, kỹ sư canh nông, giám đốc báo Ngày Nay; Nguyễn Tường Tam (nhà văn Nhất Linh); Nguyễn Tường Long, tức nhà văn Hoàng Đạo; Nguyễn Thị Thế; Nguyễn Tường Lân (Vinh), tức nhà văn Thạch Lam; và Nguyễn Tường Bách, bác sĩ. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tiếng pháo xuân (Hoàng Đạo)

bbt. Nhà văn Hoàng Đạo (Nguyễn Tường Long), sau một thời gian làm công chức (Tham tá lục sự Tòa án Đà Nẵng rồi Hà Nội, Tri huyện), ông bước sang lĩnh vực báo chí. Khởi đầu, ông viết cho tờ Phong Hóa của Nguyễn Tường Tam (nhà văn Nhất Linh), rồi cùng với người anh này, nhà văn Khái Hưng, và người em là nhà văn Thạch Lam (Nguyễn Tường Lân) cùng chủ trì bút nhóm Tự Lực văn đoàn.

Ông ngoài truyện dài còn viết truyện ngắn. Đoản văn sau đây được rút ngắn từ tập truyện ngắn “tiếng đàn” do nhà xuất bản Đời Nay, Hà Nội phát hành cách nay 80 năm. Câu chuyện ghi lại một nét đặc biệt của mùa xuân cũ … một góc khác của xã hội ta thời bấy giờ…. Bbt.

***

Tiếng pháo xuân (Hoàng Đạo)

Chương 1 Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ, Xuân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ Xuân một thuở (16): Bùi Giáng (bbt-st)

Bbt. Nói đến Bùi Giáng là nói đến một nhà thơ, một thi sĩ đặc biệt, kỳ lạ của nền thơ đa dạng Việt Nam hiện đại.

Sinh thời, Bùi Giáng bảo: “Hãy để cho tôi yên, tôi dại. Ðừng ai nói đến tôi. Và nhất là đừng có ai bàn đến thơ tôi”. Có lẽ vì tôn trọng nhà thơ, cho nên khi ông còn sống ít ai bàn, viết, nói … đến thơ ông hay ca tụng ông. Nhưng sau khi ông mất, đã có rất nhiều người nói, viết và chắc sẽ còn còn rất nhiều bài viết khác đề cập đến ông theo thời gian. Nhân Xuân Canh Tý (2020), bbt Blog xin trích đăng một vài bài thơ Xuân tiêu biểu trong số hàng ngàn bài thơ của ông… Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ, Xuân | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Âm nhạc: Hoàng hôn – Cuối năm hoàng hôn (Hà Thủy phổ thơ Ngữ An, trình bày Thoại Hồng)

Bbt. Cuối năm xin hân hạnh giới thiệu một ca khúc của Hà Thủy.

Hoàng hôn – cuối năm hoàng hôn (Hà Thủy phổ thơ Ngữ An, trình bày Thoại Hồng)

Đăng tải tại Âm Nhạc | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cho và Nhận, chuyện 5: Cái máy bơm. (Diễm Ngọc, st-net)

Một người đàn ông đi lạc giữa một sa mạc rộng lớn. Ông mệt lả và khát khô, sẵn sàng đánh đổi bất kỳ cái gì chỉ để lấy một ngụm nước mát.

Đi mãi đi mãi, đến khi đôi chân của ông đã sưng lên nhức nhối, ông thấy 1 căn lều: cũ, rách nát, không cửa sổ.

Ông nhìn quanh căn lều và thấy ở 1 góc tối, có 1 cái máy bơm nước cũ và rỉ sét. Tất cả trở nên lu mờ đi bên cạnh cái máy bơm nước, người đàn ông vội vã bước tới, vịn chặt vào tay cầm, ra sức bơm. Nhưng không có 1 giọt nước nào chảy ra cả. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cho và Nhận, chuyện 4: Cho là hạnh phúc (Diễm Ngọc, st-net)

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với thầy của mình – một vị giáo sư vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên gọi “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với sinh viên.

Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần đó, và có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.” Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cho và Nhận, chuyện 3: Món quà ý nghĩa. (Diễm Ngọc, st-net)

Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tai trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp 5, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu thương tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. “Teddy trông thật khó ưa.” Chẳng những thế, cô Thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thập rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vì sự lương thiện nên không cần thử – Phụ chú (2) (Duy Nhân st-biên soạn)

Đạo diễn Walter Salles

Ông là con trai của chủ ngân hàng, chính trị gia và là nhà từ thiện người Ba-tây (Brasil), tên đầy đủ là Walter Moreira Salles.

Ông sinh ngày 12.4.1956 tại Rio de Janeiro, vùng Đông Nam Ba-tây (Brasil). Ông tốt nghiệp Đại học Nam California, trường Nghệ Thuật Điện Ảnh USC, và Đại học Pontificia Catilica de Rio de Janeiro.

Ông hiện là nhà biên kịch phim, đạo diễn, nhà sản xuất phim, đạo diễn đua xe. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vì sự lương thiện nên không cần thử – Phụ chú (1) (Duy Nhân st-biên soạn)

Vinícius Campos de Oliveira

Trong bài “chính sự lương thiện nên không cần thi thử” có đề cập đến cậu bé đánh giày. Cậu bé đó chính là Vinicius Campos de Oliveira. Anh sinh ngày 18 tháng 7 năm 1985 tại Bonsucesso, Rio de Janeiro, thành phố lớn nằm phía Đông Nam Ba-tây. Anh sống với mẹ (Juçara), cùng với một anh trai và hai em gái; Vinicius và anh trai đi đánh giày để nuôi sống bản thân và gia đình. Chính trong lúc đi đánh giày, vào khoảng năm 1997, Vinicius de Oliveira, lúc đó 12 tuổi, gặp được đạo diễn Walter Salles, người sau đó đã giao cho anh một vai diễn trong bộ phim sắp tới của ông. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vì sự lương thiện nên không cần thử (Duy Nhân st-biên soạn)

Đây là một câu chuyện có thật, xảy ra vào khoảng năm 1997 tại Ba-tây (Brasil). Xin chia sẻ với quý bạn và thân hữu …

***

Trong một lần tới sân bay thành phố Rio de Janeiro nằm hướng Đông Nam Ba-tây. Tại đây, Walter Salles gặp một cậu bé đánh giày khoảng 12 tuổi. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: Tháng chạp – nhớ một người (Hà Thủy)

ta nhớ một người trong tháng chạp
ngày qua nhanh đời vội vã bao điều
đêm thì cứ trải dài cơn mộng cũ
thanh xuân nào nay đã xanh rêu

tháng chạp trong ta thiếu vắng nụ cười
chiều rét mướt mưa phùn nhòa nhân ảnh
ký ức lao xao hiện về từng mảnh
bóng dáng nào làm động đến bâng khuâng Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Không được, nhất định không thể để mất! (Thanh Ngọc)

Ngày xưa có một vị thương nhân giàu có nổi tiếng là người hào phóng rộng lượng. Phàm là người khốn khó, đến cửa nhà ông đều không ra về trắng tay. Có đôi lần, người ta hỏi xin những thứ mà ông vô cùng trân quý. Lúc ấy vị thương nhân thường nhíu mày, nắm chặt tay rồi thốt lên: “Không được, nhất định không thể để mất!” rồi sau đó lại đem vật phẩm tặng cho người kia. Lời nói và hành động mâu thuẫn của vị thương nhân khiến nhiều người thắc mắc. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thiện lương sưởi ấm lòng người (Nam Phương st-biên dịch)

Cô y tá dẫn anh lính mệt mỏi, nóng ruột đến trước giường bệnh. “Con trai cụ đến thăm cụ đây” – Cô y tá nói với cụ già. Cô nói mấy lần cụ già mới mở mắt. Vì cụ bệnh tim, đã tiêm rất nhiều thuốc, hai mắt cụ lờ mờ nhìn thấy một anh lính hải quân đang đứng bên chiếc bình ô-xy. Cụ già giơ bàn tay ra.

Anh lính vội nắm lấy bàn tay khô gầy yếu ớt của cụ, an ủi cụ bằng ngôn ngữ không lời. Anh lính chuyển một chiếc ghế đến cạnh giường, anh ngồi đó, và cứ như thế nắm bàn tay cụ già, cả đêm bên cạnh cụ trong phòng bệnh le lói ánh sáng từ ngọn đèn đường hắt vào, động viên, an ủi cụ. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chăn bông hay người sưởi ấm (Trích từ bài của tác giả An Nhiên)

Trong một ngôi chùa cũ nát trên núi cao, chỉ có một tiểu hòa thượng và lão hòa thượng cùng sống. Một hôm, tiểu hòa thượng chán nản thất vọng nói với lão hòa thượng:
– Trong cái chùa nhỏ bé này chỉ có hai hòa thượng chúng ta, lúc con đi xuống núi hóa duyên, mọi người đều nói những lời ác với chúng ta, còn thường xuyên gọi con là hòa thượng hoang. Họ cho chúng ta tiền hương khói càng ngày càng ít đến thê thảm.

Tiểu hòa thượng nói tiếp:
– Hôm nay con đi khất thực, trời lạnh như vậy mà không có một ai mở cửa cho con, đến cơm bố thí cũng được ít. Chùa Bồ Đề chúng ta muốn thành một ngôi chùa ngàn gian, tiếng chuông vang xa không ngớt như Sư Phụ nói, con e là không thể. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thiện lương với người khác cũng là thiện đãi với chính mình (Minh Nguyệt)

Một vị doanh nhân thường lặng lẽ gửi tiền ủng hộ các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Mặc dù vậy, ông không bao giờ xuất hiện mà luôn nhờ người khác liên hệ giúp mình, bởi ông không muốn các em biết mình là ai.

Có người không hiểu hỏi nguyên cớ vì sao, ông đáp: “Một là để giữ gìn sự tôn nghiêm cho các em, để các em được giúp đỡ với lòng tự tôn. Hai là để các em không mang gánh nặng tư tưởng khi nghĩ tới việc báo đáp tôi thế nào”.

Người ấy vẫn không hiểu, lại hỏi rằng: “Thế anh mong cầu điều gì?” Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Người mù, con chó và sự im lặng … (Quỳnh Chi biên dịch)

bbt. Trong cuộc sống có rất nhiều điều cần chia sẻ, nhất là những ngày cuối năm … xin giới thiệu với các bạn và thân hữu…

***

Một buổi xế chiều mùa đông, như thường lệ, tôi xếp hàng vào dòng người chờ xe buýt để về nhà. Có năm, sáu người xếp hàng lặng lẽ và yên tĩnh. Vào lúc đó, một người dắt một chú chó, từ phía xa đến. Dưới ánh hoàng hôn, những chiếc đèn đường chiếu rọi vào họ tạo một hình bóng với lớp ánh vàng rất đặc biệt. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

5 điều cần học trong cuộc sống (Minh Vũ biên dịch)

Nhân sinh tại thế, cần biết sống trong nhận thức ưu và khuyết điểm của chính mình, đồng thời không ngừng cải thiện chính mình, có như vậy mới trở thành một người có đủ đầy nhân phẩm. Hơn nữa, làm người mà có thể bao dung được nhược điểm của người khác, đứng vào vị thế người khác mà suy nghĩ vấn đề thì sẽ có thể sống hòa ái với mọi người.
Làm người, dù bạn có đọc bao nhiêu cuốn sách, học được bao nhiêu điều đi chăng nữa, cũng cần phải học được năm điều này. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chuyện Tình Yêu: 3 chuyện ngắn ý nghĩa và cảm động (nước trong st-net)

– Chuyện 1: Có lần, tôi bắt gặp cảnh tượng đáng ngạc nhiên này. Tôi xách hộ một bà lão túi đồ trên đường về. Bà lão cảm ơn tôi và ngượng ngùng nhờ tôi đưa bà ấy đến tận nhà. Bà nói bà đang vội vì chồng bà luôn đứng ngoài cửa đợi mỗi khi bà ra ngoài.

Khi chúng tôi đến nơi, tôi thấy một người đàn ông gần như mù lòa đang chống gậy đi bộ bên ngoài ngôi nhà. Ông tiến đến chỗ chúng tôi và đón lấy chiếc túi từ tay tôi. Tôi nghĩ ngay đến việc mình chẳng bao giờ chờ đón bạn gái như vậy mỗi khi cô ấy đi làm hoặc đi mua sắm về. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cuối Năm Chia sẻ 05: Câu chuyện người câu cá (Duy Nhân st-net)

Thu-vui-cau-ca

Ngày nọ, có một ngư dân nằm trên bãi biển câu cá, với chiếc cần cắm trên bãi cát và sợi dây câu bồng bềnh theo những đợt sóng xanh biếc lấp lánh. Ông tận hưởng cái ấm áp cảnh chiều tà và niềm vui khi bắt được một con cá.

Cùng lúc đó, một thương nhân đi dọc theo bờ biển để giải tỏa những căng thẳng sau ngày làm việc mệt mỏi. Thấy người câu cá đang ngồi trên bãi biển, ông quyết định tìm hiểu lý do tại sao người này lạị ngồi câu cá thay vì làm việc chăm chỉ hơn để kiếm sống cho gia đình và bản thân. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cuối Năm Chia sẻ 04: Một bài học (Duy Nhân st-net)

Một người đàn ông dừng lại ở cửa tiệm bán hoa để đặt hoa tặng mẹ của mình. Khi bước ra khỏi xe, đột nhiên ông chú ý đến một cô gái trẻ đang khóc thút thít bên lề đường.

Ông hỏi cô gái có sao không, cô trả lời, “Cháu muốn mua hoa hồng tặng mẹ. Nhưng cháu chỉ có 1.000đ nhưng hoa hồng thì đến 20.000đ.

Người đàn ông mỉm cười và nói, “Đi với chú. Chú sẽ mua cho cháu một bông hồng.” Ông mua cho cô bé hoa hồng như đã hứa và đặt hoa giao đến tận nhà mẹ mình. Khi họ rời khỏi, ông ngỏ ý chở cô bé về nhà. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cuối Năm Chia sẻ 03: Tại sao các con sông không chảy thẳng? (Duy Nhân st-net)

Có bao giờ bạn thắc mắc tại sao các con sông không chảy theo đường thẳng mà đều chảy uốn khúc? Câu chuyện Phật giáo sau đây sẽ giúp bạn tìm ra lời giải:

Trong giờ học, một vị thiền sư chỉ vào một bản đồ và hỏi: “Các dòng sông trên hình ảnh này có đặc điểm gì?”.

Các môn đồ trả lời: “Chúng luôn lượn vòng thay vì chảy theo một đường thẳng”. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cuối Năm Chia sẻ 02: Ngẫm (Duy Nhân st-net)

1/- Hai con hổ, một con bị nhốt trong lồng, một con ở ngoài hoang dã, cả hai đều cho rằng hoàn cảnh sống của mình không tốt, và rất ngưỡng mộ hoàn cảnh của đối phương.

Chúng quyết định hoán đổi thân phận cho nhau. Thời gian đầu chúng vô cùng vui vẻ, nhưng ít lâu sau, cả hai con đều chết: một con chết vì đói, một con chết vì buồn phiền.

Đôi khi, con người thường luôn nhìn vào hạnh phúc của người khác. Thật ra, những gì bạn có chính là thứ mà người khác đang ngưỡng mộ. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cuối Năm Chia sẻ 01: Bơi lội học (Duy Nhân st-net)

Đang dần cuối năm Kỷ Hợi, xin chia sẻ cùng bạn đọc xa gần những bài học suy ngẫm cuối năm…

***

Một lần kia, một vị giáo sư trẻ tuổi đi du lịch bằng đường thủy. Ông là một nhà đại trí thức. Tên của ông có một đuôi dài lê thê đằng sau với bằng cấp, nhưng kinh nghiệm đời của ông thì chẳng có bao nhiêu. Trong thủy thủ đoàn có một người thủy thủ già thất học. Mỗi buổi chiều người thủy thủ này thường đến phòng của vị giáo sư trẻ để nghe ông ta nói chuyện về nhiều đề tài. Ông rất ấn tượng với tài học của vị giáo sư trẻ.

Một buổi chiều, sau mấy tiếng đồng hồ nói chuyện với vị giáo sư, người thủy thủ già sửa soạn đi thì vị giáo sư hỏi, “Này bác, bác đã học môn Địa chất chưa?” Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cho và Nhận, chuyện 2: Hóa đơn được thanh toán bằng một ly sữa. (Diễm Ngọc st-net)

Chuyện có thật về Cho và Nhận xảy ra vào khoảng năm 1895.

Có 1 cậu bé nghèo khổ bán hàng rong để kiếm tiền đi học.

Một hôm, đi đến 1 ngôi làng, cậu cảm thấy đói lả người và rất mệt, thấy trong người chỉ còn 1 đồng bạc lẻ, cậu không dám sử dụng vì đã hứa là để dành tiền mua bánh cho em ở nhà.

Lúc bước đến 1 ngôi nhà phía trước định xin gì đó ăn cho đỡ đói, có 1 người phụ nữ trẻ bước ra, cậu ngại ngùng không dám xin thức ăn mà chỉ xin 1 ly nước uống. Người phụ nữ thấy dáng vẻ nghèo khổ, gầy gò của cậu bé, người phụ nữ đó quyết định lấy 1 ly sữa to cho cậu bé uống cho được no bụng. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cho và Nhận, chuyện 1: Chiếc mũ tặng thầy (Diễm Ngọc st-net)

Lời tác giả: Chúng ta đã bước vào Năm Mới dương lịch 2020 nhưng vẫn còn ở năm cũ Kỷ Hợi và đang dần bước vào Năm Mới âm lịch Canh Tý bắt đầu từ ngày Thứ Bảy 25.1.2020. Thời gian này xin mời bạn đọc vài câu chuyện suy ngẫm về Cho và Nhận.

Cho và Nhận, chuyện 1: chiếc mũ tặng thầy

Có một lần tôi được đọc một câu chuyện viết về thầy Thiên Ân của một nữ đệ tử của thầy, như sau.

Khi thầy Thiên Ân sắp mất, cô thường hay đến thăm thầy và cô rất buồn khi chứng kiến cái cảnh thầy đau đớn vì bệnh tật. Cô suy nghĩ hoài mà không biết làm gì cho thầy vui, để thầy bớt đau. Một hôm khi cô hỏi: “Thầy muốn con làm gì?” thì thầy bảo cô mua cho thầy chiếc mũ đội cho ấm đầu. Hôm đó là ngày cuối tuần, đã 7 giờ tối, các tiệm lớn đều đóng cửa, nhưng thầy muốn cô đi mua ngay. Cô đành chạy ra một tiệm nhỏ lúc đó còn mở cửa mua ngay chiếc mũ đem về. Thầy nhận và tỏ vẻ rất hoan hỷ. Còn cô thì khỏi phải nói, rất vui vì làm được một việc vừa lòng thầy. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?