Nhật ký của MẸ (st-net)

Sắp xếp đồ đạc trong phòng sau khi mẹ qua đời, anh phát hiện cuốn nhật ký, mẹ viết:

“- Hồi nhỏ, mỗi lần cho con ăn, ba và mẹ chạy theo con khắp nhà để bón từng muỗng cơm, có muỗng con ăn, có muỗng con nghịch nhả ra khắp nhà, cho con ăn xong tuy mệt nhưng mẹ phải lo dọn dẹp. Bây giờ, mẹ già rồi, tay chân lóng ngóng làm đổ vài hạt cơm mà con đã nhăn mặt khó chịu.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Cha Mẹ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vài câu chuyện “Cha-Mẹ” cần đọc (st-net)

1. Cho Mẹ quả ngọt nhất

Một người mẹ hỏi con trai 5 tuổi: “Nếu mẹ và con cùng đi ra ngoài chơi, chúng ta khát nước nhưng lại không mang nước theo, mà trong ba-lô nhỏ của con có 2 quả táo, con sẽ làm gì?”.

Con trai nghiêng đầu nghĩ một lát rồi nói: “Con sẽ cắn mỗi quả táo một miếng.”

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Cha Mẹ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nội tôi (Sr. Phạm Thanh Linh)

Con người ta khi bé thì lại muốn mình lớn thật nhanh, còn khi đã lớn lên rồi lại muốn mình bé lại. Chúng ta thường không bằng lòng với thực tại, lại thường hay nhớ về quá khứ và ngay lúc này đây cuộc sống thật bộn bề, khó khăn khiến tôi lại ao ước có một vùng trời yên bình để được nghỉ ngơi, được cách li khỏi cái thế giới đầy rẫy những khó khăn, thử thách đang xô bồ, bao quanh, hằn đè lên đôi vai này đây, để được cảm thấy thật bình yên, thanh thản và vùng trời ấy chính là Nội tôi.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Ký Ức | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: Nhớ lời ru của Nội (Viên Như)

Con vẫn nhớ những lời ru của nội

Thuở xa xưa nội thường hát ru con

Buổi trưa hè trời ngưng không cơn gió

Một tay đưa một tay quạt cháu thơ

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Ký Ức | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Để lại cho con cháu (Diễm Ngọc st-biên tập)

Nhà giáo dục nhân văn Oleksandrovych Sukhomlynsky Vasyl (sanh ngày 28 tháng 9 năm 1918 – mất ngày 2 tháng 9 năm 1970), người Ukraina (thuộc Liên Xô cũ) đã thấy mục đích của giáo dục trong việc tạo ra con người nhân văn thật sự, có một câu nói rất nổi tiếng: “Trong vườn hoa tâm hồn của nhân loại, đóa hoa yên bình nhất, đơn giản nhất, đẹp nhất, chính là sự giáo dục của con người.”

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chẳng thà “giả lại như thật”, còn hơn “thật lại thành giả” (st-net)

Có một cụ ông, dùng rất nhiều tiền tiết kiệm của mình để sưu tầm đồ cổ. Vợ của ông qua đời sớm, để lại cho ông 3 đứa con, nhưng con cái ông lớn lên đều ra nước ngoài định cư sinh sống. Còn ông thì có một cuộc sống của riêng mình. Con cái không bên cạnh, may thay lúc già, ông có một người học trò theo ông học sưu tầm đồ cổ, cận kề bên ông. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Suy ngẫm: Trong cuộc sống, hãy biết rằng… (Như Nhiên)

– Có những chia ly… chưa kịp chuẩn bị đã không còn gặp lại.
– Có những cuộc tình… chưa chạm hạnh phúc đã cảm nhận niềm đau.
– Có những lời hứa… chưa kịp thực hiện đã không còn cơ hội.
– Có những quyết định… chưa kịp đưa ra đã không còn giá trị. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Suy ngẫm: Sống là không chờ đợi (Minh Uyên)

Cuộc đời của mỗi người muốn thành công phải không ngừng cố gắng, biết làm chủ thời gian, tận dụng mọi cơ hội, bởi cuộc sống không chờ đợi bất kỳ người nào. Cơ hội đến rồi nhanh chóng rời đi, vì vậy chúng ta không nên trì hoãn. Trì hoãn đồng nghĩa với thất bại, chúng ta nhanh chóng đưa ra quyết định sau khi đã suy nghĩ kỹ vấn đề. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: Anh nếu biết (Thích Thanh Từ)

Anh nếu biết, cuộc đời là thế ấy,
Còn gì đâu vướng bận ở lòng anh.
Ai cười vui năm trước,
Ai khổ đau tháng này,
Ai tiền rừng bạc bể,
Ai bát cơm khó đầy,
Ai vinh quang tột đỉnh, Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nụ cười … bình an (Q.Khai st-biên soạn)

Một thiền sinh Tây phương hỏi tôi (Thích Nhất Hạnh): “Thưa thầy, trong lúc con không có gì vui trong lòng sao thầy lại bảo con nên cười? Sao con có thể cười được! Mà nếu con có cười, vậy là con cười giả tạo sao?”

Tôi trả lời: “Ta đâu có bắt con cười đâu, ta chỉ đề nghị con tập yoga miệng thôi mà. Tại sao con tập yoga tay được, chân được, chổng ngược đầu được, mà lại không tập yoga miệng được? Ta chỉ yêu cầu con nhếch cái mép con lên một chút xíu thôi. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?