Trường Xưa Bạn Cũ – Nhớ Ơn Cô Thầy (1/4) (Trần Hoa)

– nhân kỷ niệm trường Phan Châu Trinh 70 năm (1952-2022)

Video: các cựu học sinh hợp ca Phan Châu Trinh hành khúc với Thầy Hoàng Bích Sơn

Người viết: Trong lần đề nghị tổ chức Lễ Tri Ân Thầy Cô cách nay 10 năm (Thứ Bảy, ngày 30.6. 2012), tôi đã nhờ Phạm Tình là nhân tố kết nối với các bạn khác không cùng niên khóa với tôi, nhưng cùng trường… và buổi Lễ Tri Ân Thầy Cô được diễn ra tốt đẹp cho dù Phạm Tình đã ra đi về cõi vĩnh hằng Thứ Bảy ngày 9.6.2012 tức trước ngày tổ chức 3 tuần… Sau buổi lễ Tri Ân đó, tôi đã thầm nguyện nếu có dịp sẽ tổ chức thêm lần nữa sau 5, 10 năm…

Đầu năm nay khi thấy hình Thầy Hoàng Bích Sơn chụp khi em rể tôi lên trao quà cho thầy, với tấm Thiếp Chúc Thọ 100 tuổi / Thiệp Mừng Thọ 100 tuổi… Một ý nghĩ vụt thoát trong tôi… “về Việt Nam tổ chức LỄ THỌ BÁCH NIÊN cho thầy… và họp mặt vui chung cùng quý Thầy Cô khác còn sinh sống ở Đà Nẵng hiện nay”.

Tôi đã gặp thầy và gia đình bàn bạc khi về tới Đà Nẵng vào sáng thứ hai 11.7.2022, nhưng sau lần gặp mặt với thầy và gia đình lần 2, thứ tư ngày 13.7.2022, chuyện tổ chức đã phải thay đổi thay vì xúc tiến tổ chức tiệc Chúc Thọ – Bách Niên thì nay được đổi thành Tiệc Tri Ân, Trường Xưa Bạn Cũ – Nhớ Ơn Cô Thầy … cùng gặp bạn bè thân hữu các cựu học sinh nói chung.

Tiếp tục đọc
Advertisement
Đăng tải tại Ký Ức, Thầy Cô | Bình luận về bài viết này

Thầy tôi – Hoàng Bích Sơn và Tiệc Tri Ân, Nhớ Ơn Cô Thầy (Trần Hoa)

– nhân kỷ niệm trường Phan Châu Trinh 70 năm (1952-2022)

Pic. Thiệp Chúc Thọ (Hoa – Thầy) (1) Huỳnh Đức Thơ (2) Nguyễn Phú Trọng

Trong một dịp tình cờ về thăm quê khoảng tháng 5 năm 2012, vào lúc chuẩn bị rời xa, tình cờ tôi gặp một người bạn, và được bạn cho hay là sẽ có một buổi ra mắt tập sách Âm Nhạc Phổ Thông của thầy Hoàng Bích Sơn – một tập sách giáo khoa căn bản mà lòng thầy luôn mong ước thực hiện và truyền đạt cho các thế hệ sau. Một số học sinh cũ, trong đó đặc biệt có các cựu học sinh niên khóa 1965-72 giúp đỡ trình bày, tài trợ chi phí in ấn, phát hành, cùng đứng ra tổ chức buổi ra mắt tập sách này của thầy tại quán Cafe Catinat – số 5 đường Cách Mạng tháng 8, Hòa Cường Nam, quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng, gần cầu Hòa Xuân từ 15.00 giờ, Thứ Bảy, ngày 12.5.2012. Mọi chuyện anh em Ban Tổ Chức, trong đó có Phạm Tình (chs nk_1965-72) một nhân tố tích cực… đã lo gần như hoàn tất. Lần gặp này anh em có hỏi tôi có thể đóng góp ít nhiều trong việc này không? Tôi đáp trả không chút do dự “phần trà bánh cà phê”… nhưng cho hay tôi rất tiếc không có mặt ở Đà Nẵng để cùng tham gia với các bạn vào thời điểm đó vì tôi đã ở xa, nhưng những gì đã hứa, tôi sẽ nhờ các em tôi lo chuyện và mang đến giao cho ban tổ chức theo địa chỉ nêu trên…

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Ký Ức, Thầy Cô | Bình luận về bài viết này

Nhân văn: Tình người… vô giá (st-net)

Cô y tá bước vào phòng bệnh với gương mặt lo âu, hồi hộp, xen lẫn chút mệt mỏi, theo sau là anh thủy thủ điềm đạm với những nét khắc khổ trên khuôn mặt. Hai người lặng lẽ tiến lại gần người đàn ông đang nằm bất động trên giường bệnh. Cô y tá thủ thỉ vào tai ông: “Bác kính yêu, con trai bác đã về đến rồi đây!”

Người đàn ông không có phản ứng gì… Có vẻ những liều thuốc an thần “nặng ký” để giảm những cơn đau tim quằn quại đã khiến ông chìm vào giấc ngủ mê mệt… Cô y tá phải nhắc đi nhắc lại nhiều lần ông mới nặng nề mở được đôi mắt vốn đã mờ đi vì bệnh tật. Những cơn đau tim dữ dội khiến cơ thể ông không còn một chút sức lực. Ông yếu ớt nhìn người thủy thủ cạnh giường mình, rồi nắm lấy tay anh.

Người thủy thủ vội vàng nâng đôi tay xanh xao gầy guộc của ông lão lên rồi nắm chặt, như thể muốn truyền cả tình yêu và lòng dũng cảm của anh sang cho ông lão. Ông chỉ nhìn anh run run mà không thể nói gì. Cô y tá biết cuộc hội ngộ này có ý nghĩa thế nào với ông lão và sẽ rất lâu để hai người có thể giãi bày hết tâm tư, nên cô lặng lẽ mang đến cho anh một chiếc ghế, đặt cạnh giường.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Suy ngẫm, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Suy ngẫm: Đời người 3 lời không nói, 3 việc không làm, 3 người không kết giao (st-net)

Khổng Tử từng nói: “Nhân vi vô tín, bất tri kỳ khả dã”, nghĩa là người không có chữ tín sẽ chẳng làm được việc gì. Vậy nên, sống ở đời nhất định cần nhớ kỹ, có 3 lời không nên nói, 3 việc không nên làm, và 3 loại người không nên kết giao.

3 lời không nên nói

1. Bóc mẽ khuyết điểm người khác

Làm người, ai cũng từng gặp sai lầm, ai cũng đôi lần mắc lỗi hay có khuyết điểm. Vậy nên những điều này nên được tha thứ và cảm thông. Cho nên khi nói chuyện chúng ta cần phải ý tứ, không nên mượn cớ ‘tính tình ngay thẳng’ mà không giữ mồm giữ miệng. Dù bạn có thẳng thắng thật thà đến đâu cũng không nên dồn đối phương vào chân tường, nói chuyện phải để tâm đến cảm xúc của người khác.

2. Khoa trương bản thân

Được người khác ca ngợi thì chính là danh tiếng của bản thân, còn tự mình nói tốt về bản thân thì chính là khoe khoang. Nếu người mà cứ lải nhải không thôi về bản thân một cách thiếu lý trí, thì sẽ bị người khác xem thường, xem là người thiếu hàm dưỡng.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Suy ngẫm | Bình luận về bài viết này

Suy ngẫm: Ta chọn thiện lương không phải là vì ta mềm yếu… (st – theo Daikynguyenvn)

Lương thiện không phải mềm yếu hay khờ khạo, nó chính là bản tính nguyên sơ của sinh mệnh con người. Vậy nên, nếu có lúc cuộc sống này bắt ta lựa chọn, đừng ngại ngùng khi lựa chọn trở thành người thiện lương.

Ta chọn lương thiện không phải vì ta mềm yếu, mà bởi vì ta hiểu rằng lương thiện là bản tính nguyên sơ của mỗi con người, “nhân chi sơ, tính bổn thiện”. Làm người thì không thể chọn con đường trở thành kẻ ác, người ác tất sẽ có báo ứng.

Ta chọn nhường nhịn không có nghĩa là ta đang bị thụt lùi, mà vì ta hiểu rằng, “một sự nhịn, chín sự lành”, nhịn một chút sóng yên biển lặng, lùi một chút biển rộng trời cao.

Ta chọn tha thứ không phải vì ta nhu nhược, mà bởi vì ta hiểu rằng tha thứ là một trong những đức tính tốt đẹp nhất trên đời, không bao giờ là sai cả.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Suy ngẫm | Bình luận về bài viết này

Suy ngẫm: người lương thiện (st-net)

– Cuộc sống này, bất kể giàu sang hay khốn khó, người chân thành mới là cao quý nhất. Bất kể dung mạo bình thường hay xuất chúng, tấm lòng lương thiện chính là mỹ diệu nhất.

Làm người, ta lựa chọn chân thành.

Xử sự, ta lựa chọn thiện lương.

– Trên đường đời, bất luận gặp được ai, sự chân thành có thể chạm tới sâu thẳm trong tâm hồn của họ bất luận gặp phải vấn đề gì, thái độ bao dung có thể nhận được sự kính trọng từ đối phương.

– Làm người, chúng ta cần dựa vào nỗ lực của chính mình, đó mới là bước đi chắc chắc nhất. Dù chịu khổ hay chịu thiệt, đừng nên tính toán so đo, dù trăm bề khó khăn, cũng không tính kế hại người.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Suy ngẫm | Bình luận về bài viết này

Suy ngẫm: Viết trên cát (Huệ Trân)

Tôi ngồi lặng lẽ, nhìn những lá phong vàng sậm và đỏ ối, âm thầm rơi trong không gian tinh mơ quanh khu nhà quàn. Thấp thoáng vào, ra, là những người chít khăn tang trắng, gương mặt phờ phạc, buồn rầu.

Cả một trời thu im lắng, u hoài trùm phủ quanh tôi.

Ngồi trong lòng xe nơi bãi đậu, tôi đang chờ quý thầy, trên đường tới tụng kinh hộ niệm cho người quá vãng của một gia đình nghèo mà thầy tôi vừa tình cờ biết tin.

Gió nhẹ.

Lá thu rơi.

Người còn.

Kẻ mất.

Hợp rồi tan.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Suy ngẫm | Bình luận về bài viết này

Thơ: Vàng bay thu chớm của nhà thơ Trần Đan Hà (Quảng Khai st. và trích dẫn)

Trong thời gian quản trị báo/đặc san Pháp Âm (Na Uy) từ 1987, tôi có cơ may làm việc, hợp tác với nhiều văn, thi sĩ… khắp cùng trên thế giới, những văn thi sĩ tên tuổi trước 1975 tại miền Nam Việt Nam, cũng như nhiều văn thi sĩ sau khi đã được định cư tại quốc gia tự do thứ ba ngoài Việt Nam. Trong số đó có thi sĩ Trần Đan Hà.

Thi sĩ Trần Đan Hà tên thật là Trần Văn Huyền, sanh ngày 17/1/1945 tại Cam Lộ, Quảng Trị, Việt Nam. Anh là một cựu quân nhân QL.VNCH ngành quân y. Anh vượt biên năm 1982, được tàu Cap Anamur (Đức) cứu vớt đến đảo Palawan, Philippines. Hiện anh cùng gia đình đang định cư tại thành phố Reutlingen, Đức quốc. Reutlingen là thành phố thủ phủ huyện Reutlingen, bang Baden-Württemberg, nằm phía Tây Nam, Đức. Bang này gần Pháp về phía tây và Thụy Sĩ về phía nam.

Anh đã từng cộng tác với các tờ báo: Pháp Âm (Na Uy), Viên Giác (Đức), Dân Văn (Đức), Tin Văn (Pháp) và nhiều tờ báo cũng như nhiều trang mạng (net) khác từ năm 1990. Anh cũng đã phát hành được nhiều tập thơ: Nỗi Nhớ, thơ in chung với Huy Giang, 1995; Tìm Trong Yêu Dấu, thơ Viên Giác, 1997; Có Một Trời Thơ, CD ngâm thơ, 2000, v.v….

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ | Bình luận về bài viết này

Suy ngẫm: Có còn hơn không? (Diệu Trân) – Quảng Khai st. và trích đăng

Người dẫn trích: Pháp Âm là cơ quan ngôn luận / tờ báo / đặc san của GH.PGVNTN tại Na Uy. Nên có rất nhiều Học giả Phật giáo, nhiều Chư Tôn đức Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức, Tăng Ni sư, … đã đóng góp bài vở thi ca, văn học, kinh điển, v.v… Trong số đó có Diệu Trân là một bút hiệu của Ni sư Thích Nữ Huệ Trân, thế danh (tên giấy tờ đời) Nguyễn Bảo Ngọc, sinh năm 1942 tại Hà Nội. Ni sư còn nhiều bút hiệu khác như Diệu Trân, Huệ Trân, Hạnh Chi, Giác Ngọc, Đáo Bỉ Ngạn …. Ni sư xuất gia tại Chùa Phật Tổ, Long Beach, Cali, Hoa Kỳ với Hòa thượng Thích Thiện Long. Và Ni sư thọ Tỳ kheo Ni năm 2011 tại Đại Giới Đàn Lắng Nghe, Làng Mai (Meyrac, Loubes, Bernac gần thành phố Bordeaux, Pháp Quốc cách Paris (Ba Lê) khoảng 600 km về phía tây. Đến nay, Ni sư đã xuất bản mười một (11) cuốn sách (Gió sông Hồng, Đường thiên lý, Tâm hương tải đạo, Vô tự thị chân kinh, Sông núi thì thầm, Bình thường tâm thị đạo, Bước chân cùng tử, Hành trình về phương đông, Soi gương không thấy bóng mình, Sen Bát Nhã & Kẻ gánh cỏ khô trên đường thiên lý.)

Nhận thấy bài hay, xin giới thiệu cùng bạn đọc. (Quảng Khai)

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Âm Nhạc, Suy ngẫm | Bình luận về bài viết này

Truyện: Bữa cơm trưa của Nguyễn Thị Vinh (Quảng Khai st. và biên soạn)

Nhà văn Nguyễn Thị Vinh là một trong những cây bút của nhóm Tự Lực Văn Đoàn (nhóm nhà văn được thành lập năm 1933 ở Hà Nội, gồm 7 thành viên chính thức: 1. Nhất Linh (sinh 1905, mất 1963); 2. Khái Hưng (sinh 1896, mất 1947); 3. Hoàng Đạo (sinh 1906, mất 1948); 4. Thạch Lam (sinh 1910, mất 1942); 5. Tú Mỡ (sinh 1900, mất 1976); 6. Thế Lữ (sinh 1907, mất 1989); và 7. Xuân Diệu (sinh 1917, mất 1985).

Trước năm 1975, một số sách giáo khoa môn Việt văn, đã trích dẫn văn của bà từ tác phẩm “Hai chị em” (1953), “Thương yêu” (1951)…

Nhà văn Nguyễn Thị Vinh sinh ngày 15 tháng 7 năm 1924 tại Hà Nội. Quê nội ở làng Thịnh Đức thượng Hà Đông và Quê ngoại ở làng Vân Hoàng, Hà Đông.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ | Bình luận về bài viết này