Vì sự lương thiện nên không cần thử – Phụ chú (1) (Duy Nhân st-biên soạn)

Vinícius Campos de Oliveira

Trong bài “chính sự lương thiện nên không cần thi thử” có đề cập đến cậu bé đánh giày. Cậu bé đó chính là Vinicius Campos de Oliveira. Anh sinh ngày 18 tháng 7 năm 1985 tại Bonsucesso, Rio de Janeiro, thành phố lớn nằm phía Đông Nam Ba-tây. Anh sống với mẹ (Juçara), cùng với một anh trai và hai em gái; Vinicius và anh trai đi đánh giày để nuôi sống bản thân và gia đình. Chính trong lúc đi đánh giày, vào khoảng năm 1997, Vinicius de Oliveira, lúc đó 12 tuổi, gặp được đạo diễn Walter Salles, người sau đó đã giao cho anh một vai diễn trong bộ phim sắp tới của ông. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vì sự lương thiện nên không cần thử (Duy Nhân st-biên soạn)

Đây là một câu chuyện có thật, xảy ra vào khoảng năm 1997 tại Ba-tây (Brasil). Xin chia sẻ với quý bạn và thân hữu …

***

Trong một lần tới sân bay thành phố Rio de Janeiro nằm hướng Đông Nam Ba-tây. Tại đây, Walter Salles gặp một cậu bé đánh giày khoảng 12 tuổi. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: Tháng chạp – nhớ một người (Hà Thủy)

ta nhớ một người trong tháng chạp
ngày qua nhanh đời vội vã bao điều
đêm thì cứ trải dài cơn mộng cũ
thanh xuân nào nay đã xanh rêu

tháng chạp trong ta thiếu vắng nụ cười
chiều rét mướt mưa phùn nhòa nhân ảnh
ký ức lao xao hiện về từng mảnh
bóng dáng nào làm động đến bâng khuâng Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Không được, nhất định không thể để mất! (Thanh Ngọc)

Ngày xưa có một vị thương nhân giàu có nổi tiếng là người hào phóng rộng lượng. Phàm là người khốn khó, đến cửa nhà ông đều không ra về trắng tay. Có đôi lần, người ta hỏi xin những thứ mà ông vô cùng trân quý. Lúc ấy vị thương nhân thường nhíu mày, nắm chặt tay rồi thốt lên: “Không được, nhất định không thể để mất!” rồi sau đó lại đem vật phẩm tặng cho người kia. Lời nói và hành động mâu thuẫn của vị thương nhân khiến nhiều người thắc mắc. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thiện lương sưởi ấm lòng người (Nam Phương st-biên dịch)

Cô y tá dẫn anh lính mệt mỏi, nóng ruột đến trước giường bệnh. “Con trai cụ đến thăm cụ đây” – Cô y tá nói với cụ già. Cô nói mấy lần cụ già mới mở mắt. Vì cụ bệnh tim, đã tiêm rất nhiều thuốc, hai mắt cụ lờ mờ nhìn thấy một anh lính hải quân đang đứng bên chiếc bình ô-xy. Cụ già giơ bàn tay ra.

Anh lính vội nắm lấy bàn tay khô gầy yếu ớt của cụ, an ủi cụ bằng ngôn ngữ không lời. Anh lính chuyển một chiếc ghế đến cạnh giường, anh ngồi đó, và cứ như thế nắm bàn tay cụ già, cả đêm bên cạnh cụ trong phòng bệnh le lói ánh sáng từ ngọn đèn đường hắt vào, động viên, an ủi cụ. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chăn bông hay người sưởi ấm (Trích từ bài của tác giả An Nhiên)

Trong một ngôi chùa cũ nát trên núi cao, chỉ có một tiểu hòa thượng và lão hòa thượng cùng sống. Một hôm, tiểu hòa thượng chán nản thất vọng nói với lão hòa thượng:
– Trong cái chùa nhỏ bé này chỉ có hai hòa thượng chúng ta, lúc con đi xuống núi hóa duyên, mọi người đều nói những lời ác với chúng ta, còn thường xuyên gọi con là hòa thượng hoang. Họ cho chúng ta tiền hương khói càng ngày càng ít đến thê thảm.

Tiểu hòa thượng nói tiếp:
– Hôm nay con đi khất thực, trời lạnh như vậy mà không có một ai mở cửa cho con, đến cơm bố thí cũng được ít. Chùa Bồ Đề chúng ta muốn thành một ngôi chùa ngàn gian, tiếng chuông vang xa không ngớt như Sư Phụ nói, con e là không thể. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thiện lương với người khác cũng là thiện đãi với chính mình (Minh Nguyệt)

Một vị doanh nhân thường lặng lẽ gửi tiền ủng hộ các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Mặc dù vậy, ông không bao giờ xuất hiện mà luôn nhờ người khác liên hệ giúp mình, bởi ông không muốn các em biết mình là ai.

Có người không hiểu hỏi nguyên cớ vì sao, ông đáp: “Một là để giữ gìn sự tôn nghiêm cho các em, để các em được giúp đỡ với lòng tự tôn. Hai là để các em không mang gánh nặng tư tưởng khi nghĩ tới việc báo đáp tôi thế nào”.

Người ấy vẫn không hiểu, lại hỏi rằng: “Thế anh mong cầu điều gì?” Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Người mù, con chó và sự im lặng … (Quỳnh Chi biên dịch)

bbt. Trong cuộc sống có rất nhiều điều cần chia sẻ, nhất là những ngày cuối năm … xin giới thiệu với các bạn và thân hữu…

***

Một buổi xế chiều mùa đông, như thường lệ, tôi xếp hàng vào dòng người chờ xe buýt để về nhà. Có năm, sáu người xếp hàng lặng lẽ và yên tĩnh. Vào lúc đó, một người dắt một chú chó, từ phía xa đến. Dưới ánh hoàng hôn, những chiếc đèn đường chiếu rọi vào họ tạo một hình bóng với lớp ánh vàng rất đặc biệt. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

5 điều cần học trong cuộc sống (Minh Vũ biên dịch)

Nhân sinh tại thế, cần biết sống trong nhận thức ưu và khuyết điểm của chính mình, đồng thời không ngừng cải thiện chính mình, có như vậy mới trở thành một người có đủ đầy nhân phẩm. Hơn nữa, làm người mà có thể bao dung được nhược điểm của người khác, đứng vào vị thế người khác mà suy nghĩ vấn đề thì sẽ có thể sống hòa ái với mọi người.
Làm người, dù bạn có đọc bao nhiêu cuốn sách, học được bao nhiêu điều đi chăng nữa, cũng cần phải học được năm điều này. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chuyện Tình Yêu: 3 chuyện ngắn ý nghĩa và cảm động (nước trong st-net)

– Chuyện 1: Có lần, tôi bắt gặp cảnh tượng đáng ngạc nhiên này. Tôi xách hộ một bà lão túi đồ trên đường về. Bà lão cảm ơn tôi và ngượng ngùng nhờ tôi đưa bà ấy đến tận nhà. Bà nói bà đang vội vì chồng bà luôn đứng ngoài cửa đợi mỗi khi bà ra ngoài.

Khi chúng tôi đến nơi, tôi thấy một người đàn ông gần như mù lòa đang chống gậy đi bộ bên ngoài ngôi nhà. Ông tiến đến chỗ chúng tôi và đón lấy chiếc túi từ tay tôi. Tôi nghĩ ngay đến việc mình chẳng bao giờ chờ đón bạn gái như vậy mỗi khi cô ấy đi làm hoặc đi mua sắm về. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cuối Năm Chia sẻ 05: Câu chuyện người câu cá (Duy Nhân st-net)

Thu-vui-cau-ca

Ngày nọ, có một ngư dân nằm trên bãi biển câu cá, với chiếc cần cắm trên bãi cát và sợi dây câu bồng bềnh theo những đợt sóng xanh biếc lấp lánh. Ông tận hưởng cái ấm áp cảnh chiều tà và niềm vui khi bắt được một con cá.

Cùng lúc đó, một thương nhân đi dọc theo bờ biển để giải tỏa những căng thẳng sau ngày làm việc mệt mỏi. Thấy người câu cá đang ngồi trên bãi biển, ông quyết định tìm hiểu lý do tại sao người này lạị ngồi câu cá thay vì làm việc chăm chỉ hơn để kiếm sống cho gia đình và bản thân. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cuối Năm Chia sẻ 04: Một bài học (Duy Nhân st-net)

Một người đàn ông dừng lại ở cửa tiệm bán hoa để đặt hoa tặng mẹ của mình. Khi bước ra khỏi xe, đột nhiên ông chú ý đến một cô gái trẻ đang khóc thút thít bên lề đường.

Ông hỏi cô gái có sao không, cô trả lời, “Cháu muốn mua hoa hồng tặng mẹ. Nhưng cháu chỉ có 1.000đ nhưng hoa hồng thì đến 20.000đ.

Người đàn ông mỉm cười và nói, “Đi với chú. Chú sẽ mua cho cháu một bông hồng.” Ông mua cho cô bé hoa hồng như đã hứa và đặt hoa giao đến tận nhà mẹ mình. Khi họ rời khỏi, ông ngỏ ý chở cô bé về nhà. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cuối Năm Chia sẻ 03: Tại sao các con sông không chảy thẳng? (Duy Nhân st-net)

Có bao giờ bạn thắc mắc tại sao các con sông không chảy theo đường thẳng mà đều chảy uốn khúc? Câu chuyện Phật giáo sau đây sẽ giúp bạn tìm ra lời giải:

Trong giờ học, một vị thiền sư chỉ vào một bản đồ và hỏi: “Các dòng sông trên hình ảnh này có đặc điểm gì?”.

Các môn đồ trả lời: “Chúng luôn lượn vòng thay vì chảy theo một đường thẳng”. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cuối Năm Chia sẻ 02: Ngẫm (Duy Nhân st-net)

1/- Hai con hổ, một con bị nhốt trong lồng, một con ở ngoài hoang dã, cả hai đều cho rằng hoàn cảnh sống của mình không tốt, và rất ngưỡng mộ hoàn cảnh của đối phương.

Chúng quyết định hoán đổi thân phận cho nhau. Thời gian đầu chúng vô cùng vui vẻ, nhưng ít lâu sau, cả hai con đều chết: một con chết vì đói, một con chết vì buồn phiền.

Đôi khi, con người thường luôn nhìn vào hạnh phúc của người khác. Thật ra, những gì bạn có chính là thứ mà người khác đang ngưỡng mộ. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cuối Năm Chia sẻ 01: Bơi lội học (Duy Nhân st-net)

Đang dần cuối năm Kỷ Hợi, xin chia sẻ cùng bạn đọc xa gần những bài học suy ngẫm cuối năm…

***

Một lần kia, một vị giáo sư trẻ tuổi đi du lịch bằng đường thủy. Ông là một nhà đại trí thức. Tên của ông có một đuôi dài lê thê đằng sau với bằng cấp, nhưng kinh nghiệm đời của ông thì chẳng có bao nhiêu. Trong thủy thủ đoàn có một người thủy thủ già thất học. Mỗi buổi chiều người thủy thủ này thường đến phòng của vị giáo sư trẻ để nghe ông ta nói chuyện về nhiều đề tài. Ông rất ấn tượng với tài học của vị giáo sư trẻ.

Một buổi chiều, sau mấy tiếng đồng hồ nói chuyện với vị giáo sư, người thủy thủ già sửa soạn đi thì vị giáo sư hỏi, “Này bác, bác đã học môn Địa chất chưa?” Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cho và Nhận, chuyện 2: Hóa đơn được thanh toán bằng một ly sữa. (Diễm Ngọc st-net)

Chuyện có thật về Cho và Nhận xảy ra vào khoảng năm 1895.

Có 1 cậu bé nghèo khổ bán hàng rong để kiếm tiền đi học.

Một hôm, đi đến 1 ngôi làng, cậu cảm thấy đói lả người và rất mệt, thấy trong người chỉ còn 1 đồng bạc lẻ, cậu không dám sử dụng vì đã hứa là để dành tiền mua bánh cho em ở nhà.

Lúc bước đến 1 ngôi nhà phía trước định xin gì đó ăn cho đỡ đói, có 1 người phụ nữ trẻ bước ra, cậu ngại ngùng không dám xin thức ăn mà chỉ xin 1 ly nước uống. Người phụ nữ thấy dáng vẻ nghèo khổ, gầy gò của cậu bé, người phụ nữ đó quyết định lấy 1 ly sữa to cho cậu bé uống cho được no bụng. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cho và Nhận, chuyện 1: Chiếc mũ tặng thầy (Diễm Ngọc st-net)

Lời tác giả: Chúng ta đã bước vào Năm Mới dương lịch 2020 nhưng vẫn còn ở năm cũ Kỷ Hợi và đang dần bước vào Năm Mới âm lịch Canh Tý bắt đầu từ ngày Thứ Bảy 25.1.2020. Thời gian này xin mời bạn đọc vài câu chuyện suy ngẫm về Cho và Nhận.

Cho và Nhận, chuyện 1: chiếc mũ tặng thầy

Có một lần tôi được đọc một câu chuyện viết về thầy Thiên Ân của một nữ đệ tử của thầy, như sau.

Khi thầy Thiên Ân sắp mất, cô thường hay đến thăm thầy và cô rất buồn khi chứng kiến cái cảnh thầy đau đớn vì bệnh tật. Cô suy nghĩ hoài mà không biết làm gì cho thầy vui, để thầy bớt đau. Một hôm khi cô hỏi: “Thầy muốn con làm gì?” thì thầy bảo cô mua cho thầy chiếc mũ đội cho ấm đầu. Hôm đó là ngày cuối tuần, đã 7 giờ tối, các tiệm lớn đều đóng cửa, nhưng thầy muốn cô đi mua ngay. Cô đành chạy ra một tiệm nhỏ lúc đó còn mở cửa mua ngay chiếc mũ đem về. Thầy nhận và tỏ vẻ rất hoan hỷ. Còn cô thì khỏi phải nói, rất vui vì làm được một việc vừa lòng thầy. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Suy Ngẫm Đầu Cuối Năm: Cho và Nhận (Diễm Ngọc st-biên soạn)

Thế là Năm Mới dương lịch 2020 đã đến. Nhưng năm cũ Kỷ Hợi vẫn còn và đang dần bước vào năm mới Canh Tý. Đầu rồi Cuối hay Cuối lại Đầu cũng vậy. Chờ đón Xuân (Năm) mới thì mới, nhưng theo thời gian trôi, năm mới rồi cũng trở thành cũ. Xoay qua đón Mới rồi thì Cũ, lại đón mới. Cứ thế Mới – Cũ, ta cũng chẳng biết cái nào trước cái nào sau…, nhưng chắc chắn ta biết có Mới tất phải có Cũ và nhiều nhiều nữa, từ đó thử suy ngẫm Cho và Nhận trong cuộc sống.

Trong cuộc sống khi nói về Cho và Nhận, hầu hết ai ai cũng chỉ thích Nhận chứ không thích Cho, vì ai cũng nghĩ Cho là mất, là thiệt thòi, còn Nhận thì được nên ai cũng vui, cũng mừng. Mặc dù không nói ra, thì mọi người cũng thường mặc định trong lòng rằng người Nhận cần phải ghi nhớ và cảm ơn mình – người Cho, cả ngay khi mình Cho tiền một người ăn xin ngoài phố, nếu người đó (Nhận) mà không tỏ vẻ biết ơn, chúng ta cũng không vui. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Mừng Năm Mới (bbt)

Happy new year 2020 congratulation with fireworks series. Celebratory template with realistic dazzling display of fireworks on dark background vector illustration. Winter holiday festival show

Qua hè vào thu, tháng tám lá đổi màu và rơi rụng. Trời âm u, tối sớm, thỉnh thoảng có mưa. Những năm gần đây mưa nhiều nơi ở Na Uy, có nhiều chỗ lại bị sụt đất, sạt lở, đá chài…. gây nhiều thiệt hại… Mặc dù chính phủ và nhiều cơ quan có trách nhiệm Na Uy đã có dự trù, tính toán, di tản dân chúng ra khỏi những vùng, miền liên quan nhưng chẳng sao đoán cho thật chính xác.

Qua thu chẳng bao lâu, thì lại vào đông từ khoảng giữa tháng 10, tuyết rơi lai rai… nhưng tất cả mọi người ai ai cũng ở thế Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chúc Mừng Năm Mới 2020 (bbt)

Hình ảnh | Posted on by | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Giáng Sinh 2019 – chút suy nghĩ vụn (nước trong)

Sáng nay trời lạnh, sương mù, nhiệt độ xuống âm 5 độ. Một không gian yên lặng. Thật yên lặng. Tất cả yên lặng. Sự yên lặng thông thường của ngày 25.12 hàng năm. Sau đêm Chúa ra đời trong máng cỏ, mọi người vui mừng, cùng hát những bài thánh ca, mừng đón một hình hài mang đến những thông điệp quý giá cho nhân loại, chúng sinh… Các ngôi nhà thờ đầy ấp người cùng hòa đồng với những thánh lễ, những buổi hòa nhạc của các ca sĩ vinh danh Thiên Chúa.

Tất cả cùng nghĩ về Giáng sinh là
– thời gian của tình yêu và hy vọng;
– thời gian của an bình và vui mừng;
– thời gian của gia đình và yêu thương;
– thời gian để tạ ơn Thiên Chúa và là thời gian Mừng Chúa Giáng Sinh… Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Suy ngẫm cuối năm: Đời người: đến ngẫu nhiên, đi tất nhiên và thuận theo tự nhiên (Ngọc Linh)

Thời gian như dòng sông, miên man chảy không ngừng. Cuộc đời như con thuyền, dập dềnh nổi trôi phiêu dạt. Thời gian như là hoa, thản nhiên đơm bông, thản nhiên hé nụ. Cuộc đời như là trái, đong đầy cay đắng ngọt bùi.

Thời gian tặng cho mỗi người món quà ‘từng trải’ Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chúc Mừng Giáng Sinh 2019 (bbt)

Hãy cùng chúc mừng ngày Chúa Giáng Sinh qua ca khúc: Enya – We Wish You A Merry Christmas

Đăng tải tại Âm Nhạc, Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Mùa Vọng 4 – Mừng Chúa Giáng Sinh (Hoa Bắc cực)

Hôm nay Chủ Nhật cuối Mùa Vọng Giáng Sinh năm 2019. Nhìn qua đoản khúc cuối với 4 ngọn nến đã được thắp sáng tỏ, với thông điệp cầu mong cho tất cả mọi loài chúng sanh trên trái đất này đều có được quyền sống tự do và công lý được thực thi.

Ca khúc này nguyên thủy chỉ có 4 đoạn do Eyvind Skeie viết lời và Sigvald Tveit viết nhạc, Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Âm Nhạc: Vạt nắng về đâu? (Nhạc, Lời và Trình bày: Hà Thủy)

Mới vừa nhận một ca khúc mới của Hà Thủy, sáng tác và trình bày. Ca khúc “Vạt nắng về đâu?”. Xin giới thiệu và mời thân hữu cùng thưởng thức. bbt

Lời nhạc

Đi về đâu vạt nắng giữa chiều đông
Ta ngồi đây lặng lẽ chốn mây ngàn
Trời thênh thang mây xám cũng mênh mang
Hoa lá úa tàn hồn như giá băng sang. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Âm Nhạc | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: Suy tư (Phạm Thị Hiền)

Nhớ ai nhưng không nói
Khi đêm về gió lay
Ta nhủ lòng tự hỏi
Tình sao nhiều đắng cay.

Tình yêu làm sao tỏ
Cõi hồn chùng nhớ nhung
Hỏi trăng sao cây cỏ
Không gian như sầu chung.

Nhớ ai nhưng không nói
Mắt buồn dâng cay cay
Ta nhủ lòng tự hỏi
Yêu rồi mà không hay. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ: Cây đòn gánh (Nguyễn Vân Thiên)

Lưng cây đòn gánh mòn trơn
Lời tre khô nhắc công ơn mẹ già.

Chợ chiều chợ sớm bôn ba
Hái gieo tất bật đồng xa đồng gần
Bán than mua muối tảo tần
Bao lần xuống biển bao lần lên non
Da xương bào cật tre mòn
Trăm năm mẹ gánh đời con qua đèo
Gánh yêu thương, gánh khổ nghèo Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Mùa Vọng 3: Thánh Lucia (Hoa Bắc cực)

Chúng ta đang ở vào tuần 3 mùa vọng Giáng Sinh, 3 cây nến đã được thắp sáng. Ý nghĩa đoạn khúc này mang một thông điệp chúng ta cần suy nghĩ: “Ba ngọn nến đã thắp sáng, thắp sáng cho những ai đang an ủi những người đang khóc vì đau khổ, và thắp sáng cho bất kỳ ai đang tranh đấu cho công lý và tự do. Mọi người đều cần sự giúp đỡ của nhau, và không nên nản lòng cho đến khi tất cả chúng ta, ai cũng có được một cuộc sống đúng nghĩa…” Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Mùi nhà quê (Thái Châu)

Nhà Ngoại và nhà tôi ở cách xa nhau hơn trăm cây số, cách một cái đèo. Nhà tôi nằm ở Trung tâm Thị xã cách biển vài cây số, nhưng lúc nào cũng đều nhìn thấy biển. Nhà Ngoại không gần biển, cả đời Ngoại cũng chưa một lần được tắm biển, chưa một lần nhìn thấy mặt trời mọc lên từ đường chân trời. Ngoại chỉ biết có ruộng đồng, vườn tược.

Từ Ngoại – tôi hiểu được thế nào là sự gắn bó của người dân với đồng ruộng. Khi chúng tôi lớn lên, lưng Ngoại đã còng theo thời gian. Đầy là dấu ấn cả đời khom lưng trên đồng ruộng, quanh năm hết đến mùa gieo mạ lại cấy lúa, khi lúa chín vàng thì kéo nhau đi gặt. Xen kẻ là mùa đậu phọng, đậu xanh, đậu nành, đậu đen… Tôi cảm nhận được sự hòa quyện ngọt ngào lẫn mùi lúa đang thì con gái, mùi khi lúa trổ bông, mùi khi lúa chín và mùi rơm rạ thơm ngai ngái. Đó là cái mùi mà tôi thích nhất – mà tụi bạn trong lớp – khi nghr tôi kể, nói đó là «mùi nhà quê». Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Ký Ức, Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chân trần nhớ đất (Lê Lộc)

Về quê. Một chuyến đi vội vàng, gấp gáp. Nhưng về quê bao giờ cũng thế, lòng cứ rộn ràng, háo hức, thắc thỏm, hồi hộp… Mười lần như chục, hể hả niềm vui, tíu tít nỗi mừng. Như thể nơi đây là nặng nề, ngột ngạt, bụi bặm… Còn ngoài nớ mới nhẹ tênh, phóng khoáng, trong lành…

Về, là về tạ lỗi trước mộ cha kính yêu, nơi đầu làng quạnh hiu nhang khói. Đốt nén hương mà lòng con thổn thức, nước mắt đầm đìa. Một đời cha vất vả, cơ cực. Cha từng dầm mưa dãi nắng, làm lụng cật lực, ăn uống kham khổ, chắt bóp từng đồng nơi quê nghèo gởi ngược vào thành phố cho cháu nội ăn học, cùng nuôi giấc mơ đổi đời với con, với cháu. Thấm thoát mười lăm năm rồi còn gì. Giấc mơ đổi đời đã lụi tàn dần theo năm tháng nghiệt ngã, mà cuộc đời vẫn chưa đổi thay là mấy. Tóc con đã bạc tự bao giờ. Rồi con cũng hiểu ra triết lý sống giản đơn “tri túc” của người xưa, để tự an ủi, tự vỗ về. Vẫn còn sót lại những phút giây trầm ngâm, giằng xé. Nhưng lòng đã nghe thanh thản, nhẹ nhàng hơn. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Ký Ức, Văn Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?