Cuộc sống: Giá trị một hòn đá (st-net)

Có một học trò thường hay hỏi thầy mình rằng:

– Thưa thầy, giá trị của cuộc sống là gì ạ?

Một hôm, người thầy lấy một hòn đá trao cho người học trò này và căn dặn:

– Con đem hòn đá này ra chợ nhưng không được bán nó đi, chỉ cần để ý xem người ta trả giá bao nhiêu.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Bài học cuộc sống: Câu Chuyện Ổ Bánh Mì và Ông Lão Kỳ Quặc (st-net)

Bạn có tin vào nhân quả báo ứng? Chờ tới khi nó đổ xuống đầu bạn, lúc ấy muốn trốn cũng không kịp. Nhân quả thường đến muộn nên đôi lúc ta tưởng là nó không có.

– Có một người phụ nữ khi nướng bánh mì cho gia đình mình luôn làm dư ra một cái để cho người nghèo đói. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Trường TH.PCT-ĐN và Thầy Hoàng Bích Sơn (bbt motthoi6673pctdn)

Sau khi Đà Nẵng được trao trả độc lập, và do đề nghị của chính quyền, ông Bửu Đài thị trưởng và ông Giám đốc Nha học chánh Trung Việt, ngày 7.8.1952 Thủ hiến Trung Việt ông Lê Quang Thiết, ký công văn số 3214-VP-SV cho phép mở lớp Đệ Thất (lớp 6) đầu tiên, khai giảng 15.9.1952 niên học (1952-1953) với 50 học sinh tạm thời học chung ở trường Nam tiểu học. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thầy Cô | Bình luận về bài viết này

Thầy giáo – nhạc sĩ Hoàng Bích Sơn: “Người nghệ sĩ phải biết đau đời!” (Trương Điện Thắng)

Chúng tôi sau này dù theo học ngành nào cũng đều nắm chắc được những điều cơ bản về nhạc lý, có lẽ đó là do những năm học với thầy giáo – nhạc sĩ Hoàng Bích Sơn. Tuy môn Nhạc mỗi tuần chỉ học một giờ, nhưng ấn tượng về người thầy đầu tiên đưa ta vào thế giới âm nhạc lại rất khó phai

1. Năm học Đệ Thất Trường Trung học Phan Châu Trinh, chúng tôi được học nhạc với thầy Hoàng Bích Sơn. Ở Đà Nẵng vào đầu những năm 60 thế kỷ trước, có hai thầy dạy nhạc là nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ ở trường Bồ Đề và nhạc sĩ Hoàng Bích Sơn ở Phan Châu Trinh, Nữ Hồng Đức, Phan Thanh Giản… Trong hiểu biết của lớp học trò chúng tôi thời ấy, Phạm Thế Mỹ với ca khúc “Trăng tàn trên hè phố” nổi tiếng, còn thầy Sơn thì đó là bài hiệu đoàn “Phan Châu Trinh hành khúc”, mà bất cứ học sinh nào vào học ở ngôi trường công lập nổi tiếng này cũng đều thuộc, đều hát đúng nhịp với sự hướng dẫn trực tiếp của chính tác giả…   Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thầy Cô | Bình luận về bài viết này

Về bài hiệu đoàn ca “Phan Châu Trinh hành khúc” của Thầy Hoàng Bích Sơn (Bùi Văn Tiếng)

Những ai dạy và học ở trường Trung học Phan Châu Trinh Đà Nẵng từ nửa đầu thập niên 70 thế kỷ XX trở về trước hầu như đều nhập tâm bài hiệu đoàn ca Phan Châu Trinh hành khúc của thầy Hoàng Bích Sơn – năm nay đã hơn 90 tuổi và là người từng gắn bó với trường Phan Châu Trinh hơn hai chục năm trời, ngay từ khi trường mới vừa thành lập.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Thầy Cô | Bình luận về bài viết này

Thầy Hoàng Bích Sơn Và “Sự Nghiệp Âm Nhạc” Của Tôi (Mai Tuyết Ánh)

Cao Sơn Lưu Thủy là một trong Thập Đại Cổ Khúc Trung Hoa nổi tiếng. Đây là khúc nhạc của thời Xuân Thu Chiến Quốc – thế kỷ thứ 4 trước Công Nguyên – khúc nhạc biểu hiện cho một tình tri kỷ giữa hai người bạn Bá Nha và Tử kỳ.

Bá Nha đánh đàn hay tuyệt, Chung Tử Kỳ thấu hiểu cảm xúc của bạn trên từng nốt nhạc vang lên. Khi thì núi cao vời vợi, lúc là sóng nước trôi xuôi hay ngập đầy bão tố, tiếng đàn vang lên là Tử Kỳ tỏ rõ ý bạn liền.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Thầy Cô | Bình luận về bài viết này

Thơ: Vội (Thích Tánh Tuệ)

Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa

Vội vàng sum họp vội chia xa.

Vội ăn, vội nói rồi vội thở

Vội hưởng thụ mau để vội già.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

sống vội (st-net)

sống vội… Con người vốn dĩ như vậy… Cứ sống cho thật nhanh thật gấp… Để rồi vô tình lướt qua… Vô tình bỏ sót những điều quan trọng trong cuộc đời mình.

– Có khi nào, chúng ta dừng lại và để ý, rằng tóc Mẹ đã bạc dần vì sương gió, đôi mắt Mẹ đã hằn sâu bao nhiêu vết chân chim? Đôi vai Mẹ đã trùng xuống vì gánh nặng cơm áo gạo tiền, để đánh đổi tương lai và hạnh phúc cho những đứa con…?

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Thương nhớ “ầu ơ…” (Tú Quyên)

“Ầu ơ…, ví dầu cầu ván đóng đinh/ Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi/ Khó đi mẹ dắt con đi/ Con đi trường học, mẹ đi trường đời”. Nghe câu “ầu ơ ví dầu” vọng ra từ căn nhà nhỏ ở vùng ven thành phố mà lòng nó da diết nhớ nhung ngày còn bé được bà, được mẹ ru ngủ.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Ký Ức, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Khi gặp lại nhau – When I see You again (Mimi)

Người ta nói “Quý giá nhất ở tình bạn là nụ cười. Chỉ ở bên bạn bè ta mới có những nụ cười sảng khoái nhất.”

Tôi may mắn là người có rất nhiều bạn nhưng cũng giống như mọi người, bạn thân thì ít. Không biết có phải vì tôi chưa có được tình yêu thực sự của đời mình hay không mà với tôi bạn bè hiện nay luôn xếp vị trí rất cao, chỉ sau gia đình thôi. Mỗi người bạn đối với tôi thật đáng trân trọng.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Bạn Bè, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này