Thơ: Khúc tình tháng tư (Nguyệt Thi. st-net)

Tháng Tư đường về xanh ngát

Hương đồng theo gót chân êm

Bướm vàng thong dong lối nhỏ

Tương tư tia nắng bên thềm

Chùng chình mùa đi qua ngõ

Níu làn khói nhẹ bâng quơ

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Thơ: Tháng tư về (Hoàng Điệp. st-net)

Tháng tư về… nắng chờ mưa khắc khoải

Cầu chưa xây đã gãy nhịp duyên thề

Con dốc đời, trượt mãi cuối trời quê

Ngày tháng cũ xoay tròn trong ký ức…

Tháng tư về hong tình ta nóng rực

Bờ vai này ai thổn thức ngày xưa

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Tản văn: Tháng tư về (Diễm Ngọc)

Những tháng ngày chờ, đợi và mong Tết… đã qua.

Tết qua kéo theo cái lạnh của mùa đông dài lê thê chuẩn bị cuốn gói và nhường chỗ…

Tết qua cũng là lúc tháng ngày của tháng giêng, rồi hai, đến ba lặng lẽ, âm thầm trôi …

Để mới đó mà tôi đã thấy những tia nắng đầu mùa, nắng nhè nhẹ của tháng ngày tháng tư.

Tháng tư với cái nắng nhè nhẹ, dịu êm chưa gắt gỏng. Nhưng quanh ta cơn gió xuân nhè nhẹ, se se lạnh hình như vẫn còn nán lại đâu đó của những ngày đầu tháng tư. Cái lạnh ngọt ngào làm làn da mềm mượt chứ không căng lên khó chịu như cái se se lạnh của mùa thu, hay khô cằn của mùa đông mỗi sáng mai ta thức dậy.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Thơ: Chào tháng tư (Lệ Hằng Nga. st-net)

Tháng tư à, xin chào nhé, vui không?

Sao mang đến sắc hồng trên cành phượng

Sao để mắt huyền long lanh chợt nhuốm

Nhuốm nỗi buồn xa cách tháng tư ơi.

Trong cuộc đời đã bao tháng tư trôi

Cứ chầm chậm rụng rơi từng cánh phượng

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Tản văn: Tháng tư về… (Lam Hồng. st-net)

Tháng tư bắt đầu bằng cái nắng mới rực vàng như mật ong. Đã qua rồi những cơn mưa phùn rả rích cuối xuân. Nắng tràn ngập không gian, thắp sáng từng búp lá bàng vừa xòe mở. Những tia nắng xuyên qua vòm xoan xanh biếc đã rụng hết hoa, nhảy nhót trên mặt đất. Nắng sóng sánh trên chùm hoa nhãn, hoa vải ngọt ngào vị mật dụ ong về. Nắng hong khô giòn thơm những mẹt ngô, nia đỗ mẹ phơi trên mặt bể. Trong vườn quê, hoa bí vàng rưng rức, hoa cà tím màu nhung nhớ. Bên những cành nhót trĩu quả chín mọng, ríu rít tiếng trẻ con sau mỗi buổi học về. Thềm nhà, cây lựu thấp thoáng những nụ son trên thân cành mảnh dẻ.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Kiến thức: không có thì giờ – phụ chú (B) (Duy Nhân, st-biên soạn)

Đăng tải tại Suy ngẫm, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Kiến thức: không có thì giờ – phụ chú (A) (Duy Nhân, st-biên soạn)

Đăng tải tại Suy ngẫm, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Suy ngẫm: không có thì giờ (Bs. Đỗ Hồng Ngọc)

Người ta phỏng vấn một bà già gần 90 tuổi rằng nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, bà sẽ sống như thế nào?

“Nếu được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa – bà già nói – thì tôi sẽ dám… phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ ngờ nghệch hơn là tôi đã ngờ nghệch trong cuộc đời này. Tôi sẽ thảnh thơi hơn, linh hoạt hơn. Tôi sẽ coi ít thứ nghiêm chỉnh hơn. Tôi sẽ trèo núi lội đèo nhiều hơn, bơi lội nhiều hơn… Tôi sẽ ăn nhiều… kem hơn. Dĩ nhiên tôi sẽ gặp nhiều rắc rối hơn nhưng tôi sẽ thực tế hơn là chỉ mơ mộng. Tôi sẽ bớt… lành mạnh hơn. Ôi, tôi đã có những khoảnh khắc của đời mình và tôi muốn có nhiều hơn những khảnh khắc đó, cái nọ nối cái kia, cái nọ tiếp cái kia thay vì tôi cứ sống để chờ đợi…

Nếu tôi được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa tôi sẽ đi chân không nhiều hơn, sẽ bớt mang theo dù và dầu nóng, bình thủy các thứ… Tôi sẽ hái nhiều hoa cúc hơn…”.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Suy ngẫm, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Âm nhạc: Mẹ ơi Mai Con Về (tiếng hát Phi Nhung)

Mẹ ơi! Mai Con Về (st. Hoàng Nhất) – LYRICS

Từ ngày con bỏ mẹ đi

Rời xa quê cũ, rời xa quê cũ, có mong quay về

Hỡi con quay về, mẹ còn đây, mẹ chờ con.

Chờ hoài nơi chốn xa xăm

Chờ con mòn mỏi, chờ con mòn mỏi, sớm khuya lâu rồi

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Âm Nhạc, Đời Sống, Xã Hội | Bình luận về bài viết này

Suy ngẫm: Ngày xưa… Nhớ Mẹ…! (st-net)

Dù giàu có nhưng anh ta không quên cội quên nguồn, không hề che đậy sự xuất thân bần hàn của mình, họ xấu hổ vì lúc nãy họ đã giễu cợt và chê cười vị khách này và vô tình vị khách này đã dạy cho họ một bài học đừng bao giờ TRÔNG MẶT MÀ BẮT HÌNH DONG…!

***

Có một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ rất giản dị, đi vào một nhà hàng rất sang trọng thuộc bật nhất của thành phố, vừa bước vào cổng, anh bảo vệ chặn lại, nhìn từ trên xuống dưới thấy vị khách mặc bộ đồ cũ kỹ, liền nói:

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại Văn Thơ | Bình luận về bài viết này